Pages: [1] Go Down
  Print  
Author Topic: Thơ tình của Nga (Read 3776 times)
0 Members and 1 Guest are viewing this topic.
CTBer
*




Đánh giá: +6/-1
Offline Offline
Gender: Female
Posts: 12
« on: December 30, 2007, 10:49:55 am »

EM BẢO ANH ĐI ĐI


Em bảo: "Anh đi đi"
Sao anh không đứng lại?
Em bảo: "Anh đừng đợi"
Sao anh vội về ngay?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viễn vông

Đời sống nghiệt ngã không
cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tình vào cõi không.

-------------------
Dưới đây là nhiều bản dịch bài thơ gốc. Có người thì nói bài này là thơ Puskin, có người lại nói là thơ của thi sĩ Silva Kaputikyan, chả biết ai đúng ai sai, dù sao thì ... cũng chả cần bít của ai mà !

1/(Người dịch: Huyền Anh)

Em bảo: anh đi đi!
Sao anh không ở lại ?
Em bảo: đợi chờ chi!
Sao anh xa em mãi ?
Lời em buông cứng cỏi,
Lệ em trào mắt đen.
Sao anh tin lời nói,
Mà không nhìn mắt em?
-------------
2/ (Silva Kaputikyan)

Em bảo anh: Đi đi!
Sao anh không đứng lại?
Em bảo: Thôi, ích gì...
Ai ngờ anh xa mãi.

Đôi mắt em, lặng im.
Nhưng mắt em nói thật.
Sao anh tin lời em,
Mà không tin đôi mắt?
---------------
3/
Em bảo: "Anh đi đi"
Sao anh không đứng lại ?
Em bảo: "Anh đừng đợi"
Sao anh vội về ngay ?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu ?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viễn vông

Đời sống nghiệt ngã không
cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tình vào cõi không.
--------------
4/
a. Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại?
Em bảo: Thôi, ích gì...
Ai ngờ anh xa mãi.
Đôi mắt em, lặng im.
Nhưng mắt em nói thật.
Sao anh tin lời em,
Mà không tin đôi mắt?


b. Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em?


c. Em bảo: anh đi đi!
Sao anh không ở lại?
Em bảo: đợi chờ chi
Sao anh xa em mãi?

Lời em buông cứng cỏi,
Lệ em trào mắt đen.
Sao anh tin lời nói,
Mà không nhìn mắt em?

d.Em bảo anh đi đi
Sao anh ko đứng lại
Em bảo anh đứng lại
Sao anh vội quay đầu

Lời nói như gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao anh thật là ngốc
Không nhìn vào mắt em

Nguồn http://my.opera.com/
CTBer tâm huyết
******


Cứ đường thẳng ta đi!


Đánh giá: +81/-86
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 1866
« Reply #1 on: December 30, 2007, 02:45:49 pm »

  Em nói ngày mai đi
  Sao anh chờ đợi mãi
  Ngày mai chẳng tồn tại
  Ngày mai là hôm nay

  Em nói mình chia tay
  Sao anh vội đồng ý
  Mối tình đầu  mãi mãi
  Chẳng cập nổi bến bờ 
CTBer tâm huyết
******




Đánh giá: +67/-23
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 361
« Reply #2 on: December 31, 2007, 03:43:24 am »

 Mình đính chính bài này 100% của Kaputikyan, thầy giáo mình ngày xưa có một xấp thơ Nga, trong đó có bài này. Mà bài này cả bố mẹ mình cùng biết, chắc ngày xưa chuyền tay nhau dữ lắm. :-"
CTBer
*



WWW
Đánh giá: +3/-0
Offline Offline
Posts: 40
« Reply #3 on: March 03, 2008, 08:11:16 pm »

Chào các em, chị có dịch một số bài thơ Nga, gửi lên cho các em đọc cho vui nhé

Mùa thu vàng
 
Boris Pasternak - Nga


Thu. Cung điện thần tiên
Mở toang thoả ngắm nhìn
Trong rừng con đường vắng
Ven hồ soi nước êm

Tựa triển lãm thiên nhiên
Bao phòng tranh kiều diễm
Tần bì, du, rừng liễu
Ánh vàng lên diệu kỳ

Vòm phong lữ, ơ kìa
Như mũ hoa cô dâu
Bạch dương dưới voan phủ
Tinh khôi thủa ban đầu

Mặt đất dày lá đổ,
Phủ cả rãnh, hố sâu
Hàng phong bên nhà nhỏ,
tựa bức tranh khung vàng.

Tinh sương thu tháng chín
Cây rừng đứng sánh đôi
Hoàng hôn về nhuộm vỏ
Màu hổ phách rạng ngời

Đừng đi vào khe suối
Sẽ bị lộ mất thôi
Sào sạo, dù nhón nhẹ
Thảm lá dày dưới chân

Vang từ cuối con đường
Tiếng vọng xa hắt lại.
Ban mai trên anh đào
Giọt nhựa vàng sóng sánh

Thu. Góc rừng thần tiên
tập ảnh từng trang quý
sách cũ, áo, súng trường
đón lạnh đang tràn đến…

Nguyên bản gốc

Борис Пастернак

ЗОЛОТАЯ ОСЕНЬ
 
Осень. Сказочный чертог,
Всем открытый для обзора.
Просеки лесных дорог,
Заглядевшихся в озера.

Как на выставке картин:
Залы, залы, залы, залы
Вязов, ясеней, осин
В позолоте небывалой.

Липы обруч золотой ”
Как венец на новобрачной.
Лик березы ” под фатой
Подвенечной и прозрачной.

Погребенная земля
Под листвой в канавах, ямах.
В желтых кленах флигеля,
Словно в золоченых рамах.

Где деревья в сентябре
На заре стоят попарно,
И закат на их коре
Оставляет след янтарный.

Где нельзя ступить в овраг,
Чтоб не стало всем известно:
Так бушует, что ни шаг,
Под ногами лист древесный.

Где звучит в конце аллей
Эхо у крутого спуска
И зари вишневый клей
Застывает в виде сгустка.

Осень. Древний уголок
Старых книг, одежд, оружья,
Где сокровищ каталог
Перелистывает стужа.
1956
Борис Пастернак. Сочинения в двух томах.
Тула, "Филин", 1993.
Mùa Thu Vàng dịch và cảm nhận...

Cảm nhận về mùa thu bao giờ cũng mang lại cho người ta sự mát dịu trong tâm hồn . Ai đã một lần ngắm mùa thu Nga lại càng thấy man mác và mê say.
Hai nhăm năm trước đây khi còn là một cô bé ngồi trên chiếc xe khách từ sân bay Quốc tế Mockva về ngoại vi thành phố, tôi như được lạc vào thế giới thần tiên. Những hàng phong đỏ rực, những cánh rừng bạch dương, khẳng khiu thân trắng…
Đường phố rộng sạch tinh và những chiếc lá vàng rơi lao xao.
Đó là cái cảm nhận đầu tiên của một cô bé từ luỹ tre xanh Việt nam với một mùa thu đầy sắc màu lộng lấy.

Từ độ đấy mỗi bận thu về lại xôn xao nỗi nhớ, nhớ một xứ sở diệu kỳ, nơi tôi đã có những ngày tháng thời sinh viên thơ mộng nhất. Những buổi chiều mùa thu cùng người yêu nắm tay tung tăng chạy trong công viên tự nhiên, đắm say đến tận bây giờ.

Có lần tôi nói với đám bạn, giá mình được trở lại Nga lần nữa. Bạn tôi bảo thôi đừng quay lại, ngày xưa xa rồi, mọi thứ đều khác. Không quay lại may ra còn giữ lại những kỷ niệm đẹp…
Một đứa lại bảo dù đất nước Nga bây giờ không còn như xưa nữa nhưng có hai thứ không bao giờ thay đổi đó là “ thiên nhiên Nga và gái Nga”. Cả lũ cùng cười!
Và mùa thu Nga nữa, không nơi nào đẹp như vậy. Chả thế mà có bức tranh Mùa thu vàng của Levitan quyến rũ mê hồn.
Năm cuối cùng trước khi về nước lang thang trong rừng thu nhặt lên một chiếc lá tôi đã viết bài thơ

Gửi anh chiếc lá thu Nga
 
Chiếc lá cuối mùa em gửi thư nhanh
Vẫn còn có màu xanh mùa Hạ
Dù chẳng thể dấu vết thời gian tàn phá
Mùa thu Nga những chiếc lá vàng bay

Bông tuyết đầu mùa đậu mái tóc Em
Cùng nỗi nhớ bàn chân Em tê lạnh
Những hạt tuyết tan thành nước mắt
Một mình em run rẩy lá vàng ơi...

Một đêm nào Anh đã ngủ say
Em sẽ về bên, trăng khuya bé nhỏ
Và Tình Yêu tự nói lời của nó
Nỗi nhớ nào cùng Em thức đêm nay...

Anh có nhớ mùa thu vàng lá bay
Nhớ mùa Đông Nga tuyết trắng dầy
Nhớ một lần chúng mình giận dỗi
Lặng nhìn Anh chân di tuyết đến là thương
 
Nỗi nhớ và Em thao thức đêm trường
Đắp hai lần chăn bông vẫn lạnh
Quà sang bên chỉ có màn đêm vắng
Thèm đến rạo rực người hơi ấm của riêng Anh!

Chiếc lá vàng ơi hãy bay nhanh
Trốn đi cái lạnh lùng của tuyết
Và cơn gió đến nao lòng ơi có biết
Một vùng trời rất ấm ở trong tim

Và đêm nào Em sẽ ở bên Anh...

Thu 1985

Hơn hai mươi năm sau đọc lại ЗОЛОТАЯ ОСЕНЬ của Борис Пастернак cảm xúc trong tôi lại tràn trề.
Bài thơ hay quá, cả một cánh rừng Nga tĩnh lặng như một cung điện thần tiên, không một bóng người chỉ có cảnh thiên nhiên là rực rỡ diệu kỳ.
Tĩnh lặng đến mức chỉ có bước nhẹ trong rừng cũng nghe tiếng sào sạo của lá cây dưới chân ta. Hai mươi năm trôi qua tiếng Nga trong tôi đã mai một nhiều nhưng vẫn đủ để cho ta cảm nhận bài thơ bằng cả tâm hồn mình.
Mùa thu cũng là mùa hôn lễ nhưng trong cả bài thơ tác giả không cần dùng đến từ đó một lần nào. Chỉ bằng vài nét phác thảo thiên nhiên, những vòm lá như chiếc vương miện của cô dâu đội vào ngày cưới, bạch dương trong sương mờ như được phủ bằng voan…cho ta cảm nhận về một mùa uyên ương.
Cái tài của nhà thơ là thế, giá từ hôn lễ được cho vào chắc hỏng cả bài thơ. Vì người đọc đâu có cần cảm nhận điều gì.
Hà nội hôm nay cũng vào thu, se lạnh. Nhớ mùa thu Nga tôi dịch bài thơ này với tất cả cảm nhận của mình để tặng cho NGÀY XƯA!
CTBer tâm huyết
******




Đánh giá: +67/-23
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 361
« Reply #4 on: March 03, 2008, 11:08:16 pm »

 Chị Trăng ơi cho "em" hỏi ạ, em đọc 1 bài thơ được dịch lại có câu là:
                                Chàng đôi khi chẳng biết nói gì
                                Nàng dĩ nhiên lại càng không biết
                                Nhưng họ vẫn hiểu nhau được hết
                                Nào có cần lời lẽ làm chi
                                .................................................
                                Chàng không biết nàng yêu chàng đến đâu
                                Nàng dĩ nhiên lại càng không biết
                                Nhưng cuộc sống vẫn đều đều nhịp bước
                                Với buồn vui sướng khổ của đêm ngày
                                ................................................. .
 
 Còn mấy đoạn nữa em rất thích nhưng không nhớ nổi của ai, tên gì, chỉ nhớ được vài câu. Chị có biết không ạ?
CTBer
*



WWW
Đánh giá: +3/-0
Offline Offline
Posts: 40
« Reply #5 on: March 03, 2008, 11:22:43 pm »

Chị không biết em ạ  :D, nhưng mà chị biết cách mò. hi hi :">. Em vào google xong rồi tìm kiếm với nhiều chi tiết, copy một câu em nhớ chính xác   "Chàng đôi khi chẳng biết nói gì" rồi nhấn enter nó sẽ ra một loạt. EM đọc đường link này nhé
http://my.opera.com/Loveswania/blog/2007/12/09/doc-duong-suy-c.
mấy lị đừng nghĩ chị TQ cái gì cũng biết tuốt nhé vì chị cực bận  >:D<
Pages: [1] Go Up
  Print  
 

SMF 2.0.2 | SMF © 2011, Simple Machines
Theme designed by CTBers