Pages: [1] Go Down
  Print  
Author Topic: Những bài hát VN sống mãi với thời gian (Read 2850 times)
0 Members and 1 Guest are viewing this topic.
Zoso
Guest
« on: January 11, 2004, 08:59:47 pm »

Có một bài ca đã là kỷ niệm với lớp của Zoso năm đó. Ngày chia tay, Nguoixala đã hát rất hay bài hát này làm tất cả thành viên của lớp và các thày cô giáo đều xúc động (một vài bạn đã sụt sùi) nhưng trừ Zoso và Nike vì còn mải ăn (hai thằng đang nhăm nhe món chim quay hơi bị ngon). Nay xin mời các bạn thưởng thức ca khúc Tình em đã từng được biểu diễn rất hay (Zoso thích bài này vì tên nguoixala hát hay quá)
Ca khúc Tình em của nhạc sĩ Huy Du dựa theo lời bài thơ Gửi người em gái nơi chân núi của nhà thơ Ngọc Sơn. Bài thơ và bài hát đều mang âm hưởng đằm thắm tha thiết, chứa đựng tình yêu trong sáng thuỷ chung của người con gái miền sơn cước thương nhớ chàng trai đang đi xa. Tình yêu ấy giản đơn bình dị như ngọn suối, như hương cỏ hoa, nhưng cũng mãnh liệt dâng tràn như nhựa sống trong mỗi thân cây, mãi xanh với cuộc đời.

Tình Em
Nhạc: Huy Du
Lời: Ngọc Sơn

Khi chiếc lá xa cành
Lá không còn màu xanh
Mà sao em xa anh
Đời vẫn xanh rời rợi

                                   Có gì đâu em ơi
                                   Tình yêu là sự sống
                                   Nên nắng hửng trong lòng
                                   Mạch đời căng máu nóng

Anh anh đi xa bao núi
Tình em như khe suối
Lưu luyến và nhớ thương
Chảy theo anh khắp rừng

                                    Anh anh đi xa càng xa
                                    Tình em như cỏ hoa
                                    Âu yếm và thiết tha
                                    Theo anh dài nương rẫy

Anh anh đi xa bao núi
Tình em như khe suối
Anh đi biệt tháng ngày
Tình em như sông dài

                                     Khi chiếc lá xa cành
                                     Lá không còn màu xanh
                                     Mà sao em xa anh
                                     Đời vẫn xanh rời rợi

Có gì đâu em ơi !
         Tình yêu là sự sống
                   Nên nắng hửng trong lòng
                               Mạch đời căng máu nóng....
Zoso
Guest
« Reply #1 on: January 18, 2004, 12:02:21 am »

Phó Đức Phương là một trong những nhạc sĩ xuất sắc trong việc đưa những âm thanh mang màu sắc huyền bí, bằng những câu truyện kể mang đậm tính sử thi. Và các bạn hãy nghe thử bài hát này xem.

Huyền thoại Hồ Núi Cốc
Phó Đức Phương

Bồng bềnh (ơ) bồng bềnh, chòng chành (ơ) chòng chành. Một vùng núi cao nước sâu thuyền trôi, thuyền trôi. Mái chèo bâng khuâng dưới chân Tam Đảo. Ơ ờ ớ..... ơ núi cao. Ơ ờ ớ..... ơ suối sâu. Nắng lên xanh màu xanh huyền thoại nghe câu chuyện xưa của đôi trai gái, tha thiết yêu nhau vẫn không thành duyên. ngày tháng dài nhớ mong khôn cùng. Một người đi nươc mát thành sông, một người chờ, chờ hoá núi. Ơi chàng trai ơi ngọn núi biếc, ơi cô gái ơi dòng sông sâu. Mối tình thương đau hoá sông hoá núi, dằng dặc một khúc ca giữa bao la mây trời. Ơi núi Cốc, ơi dòng sông Kuông, xin gửi câu hát giữa dòng mênh mông.
Bồng bềnh (ơ) bồng bềnh, chòng chành (ơ) chòng chành. Thuyền gặp khách say gió ngàn, thuyền trôi, thuyền trôi mái chèo khua gương nước xanh thăm thẳm. Ơ ờ ớ..... ơ núi cao. Ơ ờ ớ..... ơ suối sâu. Vẫn lung linh màu xanh huyền thoại. Những câu chuyện nay đời ghi trang mới cho lứa đôi xưa sớm hôm kề nhau. Mộy hồ nước đầy đắm say miệt mài. Để ngừng trôi nước mắt thành sông và ngày ngày hồ lồng bóng núi. Trong vòng tay êm đềm núi Cốc nghe vui chan chứa tấm lòng sông Kuông. Nghĩa nặng ơn sâu kết duyên sông núi để lại ngàn tiếng ca thiết tha cho bao đời. Qua núi Cốc đem lòng thương nhau, ghi thành câu hát giữ lại mai sau.
Zoso
Guest
« Reply #2 on: February 12, 2004, 12:15:37 am »

TrâÌ€n Tiến là một trong những nhạc sĩ tôi đánh giá sáng tạo nhất VN. Âm nhạc của ông rất phong phú và đa dạng. Một bài hát tôi rất ưa thích mà chắc các bạn, khi tham gia những cuộc hội hè thời sinh viên đều đã từng nghe:
Giấc Mơ Cha Pi
Trần Tiến

Ở nơi ấy tôi đã thấy trên ngọn núi cao
có hai người, chỉ có hai người yêu nhau
Họ đã sống không mùa đông không mùa nắng mưa
có một mùa, chỉ có một mùa yêu nhau

Ở nơi ấy đàn dê trắng nhởn nhơ quanh đồi một mái tranh nghèo một nhà sàn yên vui
Ở nơi ấy họ đang sống cuộc sống yên bình ai nghèo cũng có cây đàn cha pi
Khi rung lên vài sợi dây đàn đã đong đầy hồn người Raglai

Ôi Raglai những rừng cây ngọn núi mang tiếng đàn cha pi
Ai yêu tự do yêu rừng xanh thì lên núi nghe đàn cha pi
Tôi yêu cha pi không còn cô đơn, không buồn, không vui
Tôi nghe cha pi chợt thấy nao lòng vì một giấc mơ, ôi cha pi

Cha pi, Cha pi, Cha pi, Cha pi, ôi Cha pi ...





Bài này Zoso đã được nghe bác Tùng solo cực hay :P Bác vừa đàn vừa cất cao giọng hát tuyệt lắm, tiếc cho các bác ko được nghe :))
Zoso
Guest
« Reply #3 on: March 27, 2004, 09:23:59 pm »

Xuân Hồng - một nhạc sĩ tôi rất thích với rất nhiều ca khúc hay, tiết tấu nhanh, làm chúng ta thêm phấn chấn, yêu đời.
Cây đàn ghi ta của đại đội Ba
Xuân Hồng

Cây đàn ghi ta, của đại đội ba
Khi hành quân xa, cây đàn theo ta đi khắp nơi trên chiến trường
Từ miền Đông đất mới đàn cùng lên biên giới ca khúc quân hành
Cây đàn chúng tôi trở nên người bạn tâm tình.
Khi vui liên hoan, reo mừng chiến thắng
Cây đàn cùng hát với chúng tôi
Những khi nhớ nhà, những giây phút buồn, đàn dạo lên khúc hát quê hương
Đôi khi nhớ người bạn gái, đàn lại cùng ta
Hát vang điệp khúc tình ca.
Ai đàn ghi ta, tiếng vọng gần xa
Khi đàn ngân nga giai điệu dân ca nghe thiết tha bao dáng hình
Từ đồng quê bát ngát hàng dừa cao xanh ngát bến nước cây cầu
Nơi đời chúng ta nở ra tình yêu ban đầu.
Khi chia tay nhau, lên đường chiến đấu
Bao người yêu dấu tiễn bước chân
Nhớ bao tấm lòng, chiếc hôn thắm nồng để lại bao nỗi nhớ mênh mông
Xa nhau, để gần mãi mãi
Đàn lại cùng ta, hát vang bài hát tình ca
Ai đàn ghi ta
Ai đàn ghi ta.....
pansy_of_hell
Guest
« Reply #4 on: July 04, 2004, 10:17:25 am »

"Khi chiếc lá xa cành
Lá không còn màu xanh
Mà sao em xa anh
Đời vẫn xanh rời rợi "


   Lẽ tất yếu lá úa  khi  lìa cành, có vô lý không khi" đời vẫn xanh vời vợi" khi em xa anh?giản dị và sâu lắng lắm bởi  họ vẫn gắn bó với nhau bằng mạch sống"Tình yêu  "


 Em đâu có xa anh.Em    luôn   bên anh trong hơi thở trong nụ cười, trong gian khổ.Em theo bước chân anh hành quân  . Em là "suối Lưu luyến và nhớ thương Chảy theo anh khắp rừng . "em như cỏ hoa Âu yếm và thiết tha Theo anh dài nương rẫy ".



Sức mạnh người lính trẻ được ấp ủ bởi tình quê hương, bởi “tình em” dù chia ly xa cách vẫn tỏa sáng từ bên trong, “như nắng hửng trong lòng".


 Đằng sau  những chiến công của người đàn ông có thấp thoáng bóng dáng người phụ nữ.  Ai đã nói câu đó  và  những chiến công hiển hách  mà người lính Cụ Hồ đã làm được phải chăng   bắt nguồn từ "tình em " thuỷ chung son sắt?


Lần đầu tiên em nghe Bố em đánh đàn và hát bài này.Em cứ nao nao mãi cái âm hưởng đắm thắm  của nó. Ban đầu nhạc điệu trầm thủ thỉ sau dạt dào thiết tha như gió như sóng...  theo từng bước chân của người lính...


  Đó chỉ là một vài dòng cảm nhận của Pansy.. Đôi khi Pansy lại  liên tưởng đến những câu hàt này trong bài " tóc gió thôi bay"







Tình em đóa hoa hồng lặng lẽ thơ ngây bên thềm
Tình em như khúc sông quê nhà khao khát con thuyền xa
Tình em như gió gào tình em như sóng xô
Dạt trôi đến bến bờ có người mong nhớ


Dù thế  nào em vẫn thấy  trong tình yêu  điều  quan trọng nhất là " chung thuỷ"


(  em thích  cái topic nay của anh , anh Zoso ạ. Nhưng để mấy nữa   xong chuyến Nam tiến  này rồi em post tiếp... chà chà không khéo mấy cái tháp Chàm lại gợi  đến " Vết chân tròn  trên cát" của Trần Tiến nhỉ?)


pansy_of_hell
Guest
« Reply #5 on: July 04, 2004, 10:21:06 am »

thêm một bài nữa cho bà con mình đọc về Huy Du


Lão thành mà không thành lão



Nhạc sĩ lão thành mà “không thành lão”, hẳn nhiên phải là người đã làm nên sự nghiệp từ thời chống Pháp rồi chống Mỹ, và cho đến nay - khi gánh nặng tuổi tác chất đầy hai vai vẫn giữ được niềm say mê sáng tạo, dù say mê tưởng như là một thứ “độc quyền” của tuổi trẻ.
Nhạc sĩ Huy Du là người “trẻ dai” như thế.





http://www.vnstyle.vdc.com.vn/vim/vietnamese/thongtin/images/chandungHuyDu.jpg" width=285>

Không hiểu sao tôi lại gọi ông là chú Huy Du, trong khi đó vẫn gọi các nhạc sĩ Lương Ngọc Trác, Trần Hoàn, Nguyễn Đức Toàn là... bác. Một lần tình cờ tra cứu cuốn Nhạc sĩ Việt Nam hiện đại, mới hay bấy lâu nay mình “bị lừa” bởi cái vẻ trẻ hơn tuổi của chú, hóa ra mấy bác kia đều “thua” chú đây tới đôi ba tuổi! Trẻ ở hình thức bên ngoài chưa đáng kể bằng sức trẻ của ông trong âm nhạc. Làm sao ông có thể già đi một khi ông luôn nhất quán với chất trữ tình bay bổng, luôn tạo cho mình nguồn cảm hứng dồi dào để ở giai đoạn nào cũng có những tình ca được người đời yêu thích và nhớ mãi.

Cái trẻ ở Huy Du trong giai đoạn chống Pháp là “vốn” trời cho, là sự trẻ trung tự nhiên của tuổi đời. Chàng trai mười tám đôi mươi thuở ấy hồn nhiên đến với âm nhạc vào lúc nền nhạc mới Việt Nam cũng hết sức non trẻ. Như các nhạc sĩ thế hệ đầu đàn, ông hòa mình theo dòng chảy mới lạ bắt nguồn từ ảnh hưởng của trào lưu lãng mạn Pháp, và chất lãng mạn nhẹ nhàng đó quện với tính trữ tình đằm thắm đặc trưng của âm nhạc cổ truyền Việt Nam thấm sâu trong tiềm thức ông từ tuổi ấu thơ, đã làm nên một Huy Du định hình tính cách ngay trong những bước đi đầu tiên vào sự nghiệp âm nhạc. Chất thơ toát ra từ giai điệu phóng khoáng rộng mở, từ lời ca lúc thực lúc hư, lúc bập bềnh theo sóng nước Ngọc Tuyền, lúc mờ xa bóng hình một làng quê cũ, một mái nhà xưa chan chứa tình người[1].

Chất thơ không những được tiếp nối, mà còn thực sự thÇŽng hoa trong thời chống Mỹ - đỉnh cao sự nghiệp sáng tác của Huy Du. Lúc này, Huy Du trẻ trung bằng sức mạnh và tình yêu của người lính. Sức mạnh người lính trẻ được ấp ủ bởi tình quê hương, bởi “tình em” dù chia ly xa cách vẫn tỏa sáng từ bên trong, “như nắng hửng trong lòng”[2]. Sức mạnh được truyền lại từ những người anh hùng đã ngã xuống, từ Bế VÇŽn Đàn “bước vào trang sách các em thơ” để sống mãi ở tuổi hai mươi, từ tinh thần Nguyễn Viết Xuân với lời hô cháy bỏng trước phút hy sinh vẫn tiếp tục cùng đồng đội “tiến quân trên đường dài”[3]. Sức mạnh tiềm ẩn trong bước quân hành triền miên hối hả, trong tâm hồn trai trẻ phơi phới với những “mây trắng, trÇŽng non, gió lưng đèo”[4].

Được nâng cánh bởi chất thơ nên chất hùng trong Huy Du không lên gân khô cứng. Tác phẩm Huy Du (kể cả “đơn đặt hàng”) gần như đều xuất phát từ người thật, việc thật, cảm xúc thật. Những rung động từ đáy lòng tác giả khiến ngay cả những câu khẩu hiệu mang tính thời sự cũng có sức truyền cảm mạnh. “Ta sẽ đến nơi đâu còn giặc. Ta chưa về khi Tổ quốc chưa yên”[5]... câu hát như lời thề thiêng liêng không chỉ vang trên môi, mà có lúc còn được gắn lên mũ chiến sĩ binh đoàn Trường Sơn lúc vào trận đánh. Hào hùng và nên thơ, động và bay, uyển chuyển và truyền cảm, nhờ thế mà ca khúc thời đánh Mỹ của Huy Du thật trẻ trung và quyến rũ, nhờ thế mà có bài ca đã vượt trên mục đích phục vụ chính trị kịp thời để sống mãi, trẻ mãi bất chấp thời gian.

Tính giai điệu là một đặc điểm trong âm nhạc Huy Du. Nhờ giai điệu đẹp, dễ đọng lại trong lòng người, bài hát tạm rời bỏ lời ca (dù đó là lời thơ cũng rất đẹp) vẫn không bị mất đi giá trị nghệ thuật của nó. Chả thế không ít ca khúc của ông vẫn được diễn tấu như nhạc không lời. Có thể nói, ở ông nhạc hát đầy chất khí nhạc, và ngược lại, nhạc đàn lại đầy tính ca xướng. Giai điệu nhiều chất hát đã làm cho những tác phẩm hòa tấu của ông dễ nghe, dễ nhớ, dễ cảm nhận như những bài ca không lời.

Nếu Huy Du từng trẻ bằng tuổi trẻ của chính mình trong thời chống Pháp, từng trẻ bằng tuổi trẻ của những người lính thời đại đánh Mỹ, thì hôm nay ông đang trẻ bằng cái trẻ của người nghệ sĩ không có tuổi. Vẫn là chất trữ tình thơ mộng, là cảm xúc ngợi ca tình đất tình người, nhưng cái tình của ông không ồn ã, như thể lặn vào trong những rung cảm tinh tế, như thể ông đang lặng lẽ tự nghe mình trong nỗi nhớ, trong kỷ niệm. Vẫn thiên về màu sắc thứ man mác buồn thật hợp với những hoài niệm, ông tự sự với đường chân trời vời vợi ráng chiều, với biển mùa đông trống trải; ông trầm tư nghe mưa lá cuối thu, nghe tiếng chổi trong đêm; ông độc hành trên cánh đồng hoang le lói ánh sao xa; ông ngóng đợi ai giữa chợ Chờ, phấp phỏng bên bến đò Lo[6]...

Mái tóc lấp lánh ánh bạc, mắt có mờ hơn, tai có nặng thêm, chàng nghệ sĩ “lão thành mà không thành lão” ấy đã ngấp nghé tuổi bát thập, ngót 60 nÇŽm tuổi nghề, nhưng vẫn là một Huy Du hồn nhiên chân thành trong niềm thương nỗi nhớ, vẫn rời rợi xanh trong khát vọng sống và yêu.


26-10-2003
NTMC

pansy_of_hell
Guest
« Reply #6 on: July 04, 2004, 10:25:42 am »

 

 Đường chúng ta đi

 

                                         Nhạc : Huy Du  Thơ : Xuân Sách

 

 

Việt Nam trên đường chúng ta đi
nghe gió thổi đồng xanh quê ta đó
nghe sóng biển ầm vang xa, thẳng tới chân trời
Nghe ấm lòng những khi đang dồn bước
mà vui sao ta chẳng nói lên lời.

 

Dặm đường xa, ta đi giữa mùa xuân
Ta đi giữa tình thương của Đảng
Tiếng Bác Hồ rung động mãi trong tim
Đường ta đi ánh lửa soi đêm dài
Đường ta về, trong nắng ấm ban mai.
Việt Nam, Việt Nam!
Qua từng bước gian nan lớn lên rồi đẹp những mùa xuân.

 

Ta đi qua phố, qua làng, ngọn đèn sáng giục lòng ta đó
Lời mẹ nói ấm lòng đẹp sao, đàn em vui rúi rít mái trường
Ta đi đường rợp bóng hàng dương đất bom đào đã lên màu cỏ mới
Những cặp mắt đêm đêm trông đợi, chiến trường xa dồn dập những chiến công.

 

Miền Nam ơi, miền Nam!
Ơi những dòng sông soi bóng dừa xanh
Những đỉnh núi khuất mây phủ xa tắp
Ta sẽ đến nơi đâu còn giặc
Ta chưa về khi Tổ quốc chưa yên.

 

Việt Nam ơi, Việt Nam ơi,
Nghe từng tiếng vang vang (Ơi Tổ Quốc vinh quang)
CTBer
*




Đánh giá: +1/-0
Offline Offline
Posts: 37
« Reply #7 on: July 15, 2004, 01:02:04 am »

Chủ đề này hay quá.

Có ai biết bài hát Chiếc khăn rơi mà nghệ sĩ Trung Đức biểu diễn cực hay không? Em rất thích bài này.


Chiếc khăn rơi


 


Nhạc : Doãn Nho - Lời : Dân ca Xá



Nghe con chim cúc cu kìa nó hát lên một câu rằng. Có một nàng ở trong rừng tìm trong rừng, kiếm trong rừng chiếc khăn Piêu. Chiếc khăn Piêu. Chiêc khăn Piêu thêu chỉ hồng để gió quốn bay về đâu. Chiêc khăn Piêu thêu chỉ hồng để gió quốn bay về đây. Vương trên cây. Suỵt..........
Astri ơi tới đây nhặt lấy chiếc khăn đẹp này. thôi này đừng tìm trong rừng, lạc trong rừng, nát hoa rừng khăn Piêu đây.


Á ơi có phải thắm thiết duyên nhau, chiếc khăn để làm mối nối duyên nhau, thời tôi chờ.
Tiếng tôi vang rừng núi sao không ai trả lời. Nhắn tin theo cùng gió khăn còn đây đợi người. Astri ơi !

CTBer tâm huyết
******




Đánh giá: +12/-1
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 552
« Reply #8 on: July 16, 2004, 10:25:34 pm »

Bài ca hy vọng
                                               

Từng đôi chim bay đi tiếng ca rộn ràng
Cánh chim xao xuyến gió mùa xuân
Gửi lời chim yêu thương tới miền Nam yêu thương
Nhắn rằng ta ngày đêm mong nhớ
ước mơ những mùa xuân bóng dáng tương lai
Ðường ta đi lên xây đời trong hoa thơm
Có mùa xuân nào đẹp bằng

Về tương lai một ngày quê hương màu xanh áo mới chứa chan niềm tin
Ðường ta đi xanh thắm mộng đời
Về tương lai đàn chim ơi!
Cùng ta cất cánh hoà ánh sáng chân trời mới đang bừng chiếu bốn phương
Gió mưa buồn thương, mùa đông và mây mù sẽ tan.
pansy_of_hell
Guest
« Reply #9 on: July 17, 2004, 09:12:42 pm »

Tôi không thích  tình yêu lãng mạn rớt mùng tơi theo cái kiểu Romeo và Juliet ( kì lạ thật, tại sao phải chết vì một lý do  vớ vẩn đến thế nhỉ?)  hay kiểu cổ tích tựa như" công chúa" Vivian và " hoàng tử " Edward trong phim Pretty Woman... Có những tình yêu khiến tôi  cảm động và tôn thờ hơn nhiều... đó là tình yêu của bố mẹ tôi, tình yêu của những người lính, lòng thuỷ chung  son sắt của những người chị, người mẹ....


Hãy lắng nghe tiếng ca , tiếng lòng của Hoàng  Việt gửi cho người vợ yêu thương (1956). rồi . ông đã hi sinh khi chưa đầy 40 tuổi ...


 Nào mời bạn .......


http://www.vov.org.vn/amthanh1/tiengviet/Amnhac/nhungbaicakhongquen/trangt.htm">http://www.vov.org.vn/amthanh1/tiengviet/Amnhac/nhungbaicakhongquen/trangt.htm


 Tình ca








Hoàng Việt


 


Khi hát lên tiếng ca gởi về người yêu quê ta
Ta át tiếng gió mưa thét gào cuộn dâng phong ba
Em ơi nghe chăng lời trái tim vọng ra
Rung trong không gian mặt biển sôi ầm vang
Qua núi biếc chập chùng xa xa
Qua bóng mây che mờ quê ta
Tiếng ca đời đời chung thuỷ thiết tha

Em có nghe tiếng ca chứa đựng hận thù sâu xa
Đã biến tình đôi ta thành những cánh sao toả sáng
Vượt băng băng qua đêm tối tìm hương hoa!
Bến nước Cửu Long còn đó em ơi
Bãi lúa, nương dâu còn mãi muôn đời
Là còn duyên tình ta thắm trong tiếng ca
            không thể xoá  nhoà

 

Khi đã nghe tiếng ca của lòng người yêu phương xa
Em hãy ngước mắt lên vui nhìn trời xanh quê ta
Chim bay giăng giăng ngoài nắng xuân đẹp thay
Tan cơn phong ba lòng đất yên rồi đây
Em hãy nở nụ cười tươi xinh
Như cánh hoa xuân chào riêng anh
Nói nhau nghìn lời qua đôi mắt xanh

Ta hát chung tiếng ca vang dội từ nghìn phương xa
Xua kẻ thù đi mau dập tắt chiến tranh đẫm máu
Đập tan ngay bao đau khổ và chia ly
Giữ lấy đức tin bền vững em ơi!
Giữ lấy trái tim đòi sống yêu đời!
Làm một bài tình ca của đôi lứa ta
            dâng cả bao người

CTBer
*




Đánh giá: +1/-0
Offline Offline
Posts: 37
« Reply #10 on: July 19, 2004, 11:32:13 pm »

Một buổi tối cách đây khá lâu, một người bạn quen đến chơi nhà nhạc sĩ Phan Huỳnh Ðiểu và hát cho anh nghe một ca khúc của ai đó phổ thơ Xuân Quỳnh. Anh buột miệng: "Bài thơ hay quá!" và vội vàng chép lại bài ấy. Sau đó ít lâu ca khúc "Thuyền và biển", nhạc Phan Huỳnh Ðiểu, thơ Xuân Quỳnh ra đời (1981) và trở nên nổi tiếng khắp cả nước. Có thể nói đây là một trong những ca khúc phổ thơ Việt Nam hay nhất.


Theo nhà thơ Phạm Thị Thanh NHàn, bạn của Xuân Quỳnh, Xuân Quỳnh viết bài thơ này vào những năm 1960 khi đang yêu đắm đuối và đau khổ trong cuộc tình tuyệt vọng, đúng như nhà thơ Xuân Diệu từng triết lý "yêu là chết trong lòng một ít". Sau gần hai thập niên, bài thơ tình tuyệt vời của chị được chắp cánh bay cao, bay xa qua bút pháp âm nhạc tài hoa của nhạc sĩ Phan Huỳnh Ðiểu. Tâm hồn tinh tế của nhạc sĩ đồng cảm với tâm sự của nhà thơ, biến thành ca khúc trữ tình nổi tiếng. Trong "Thuyền và biển", thơ và nhạc quyện vào nhau nhuần nhuyễn tạo nên giai điệu thiết tha, da diết, từ nhịp sáu - tám uyển chuyển chuyển sang nhịp hai - bốn dồn dập để rồi kết thúc bằng cao trào nổi sóng.


Trước khi nhà thơ Xuân Quỳnh mất ít lâu, nhạc sĩ Phan Huỳnh Ðiểu có dịp gặp chị và được biết chị rất xúc động khi nghe ca khúc "Thuyền và biển". Chị chỉ mong xin giữ nguyên văn câu thơ: "Nếu phải xa cách anh, em chỉ còn bão tố!", mong các ca sĩ, nhất là nam ca sĩ, đừng đổi lại là "Nếu phải xa cách em, anh chỉ còn bão tố!". Chị không muốn xoá đi kỷ niệm buồn đau của mình trongcuộc tình đã qua và theo chị chắc gì nam giới đã có được tình yêu đằm thắm, đắm say và có lúc "bão tố" như người phụ nữ.


*****


THUYỀN VÀ BIỂN


Nhạc: Phan Huỳnh Ðiểu


Thơ: Xuân Quỳnh


Chỉ có thuyền mới hiểu


Biển mênh mông nhường nào


Chỉ có biển mới biết


Thuyền đi đâu về đâu


Những ngày không gặp nhau


Biển bạc đầu thương nhớ


Những ngày không gặp nhau


Lòng thuyền đau rạn vỡ


Nếu từ giã thuyền rồi


Biển chỉ còn sóng gió


Nếu phải cách xa anh


Em chỉ còn bão tố


Nếu phải cách xa anh


Em chỉ còn bão tố

Pages: [1] Go Up
  Print  
 

SMF 2.0.2 | SMF © 2011, Simple Machines
Theme designed by CTBers