Pages: [1] Go Down
  Print  
Author Topic: Các huyền thoại của bóng đá thế giới (Read 27389 times)
0 Members and 1 Guest are viewing this topic.
CTBer chăm chỉ
**


mAnchesTer uNiteD !!!!
MSN Messenger - hogthona.hn@gmail.com Yahoo Instant Messenger - hogthona
Email
Đánh giá: +59/-22
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 185
« on: July 12, 2009, 11:48:13 am »

Bà con đóng góp nhiệt tình những tin tức mới nhất về những ngôi sao bóng đá.
CTBer tâm huyết
******


Email
Đánh giá: +370/-72
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 1969
« Reply #1 on: July 12, 2009, 05:31:24 pm »

Thế thì bản thân chú Monster phải lấy một cái ví dụ đầu tiên chứ.
Lập topic cần phải đầu tư, có thể tự viết hoặc copy paste từ đâu đó.  Khi ấy người đọc sẽ có hứng thú với cái topic mình lập ra và viết môt reply cũng có đầu tư, như thế có phải là tốt không?

Một topic có đầu tư trước tiên phải có cái tên topic không có lỗi chính tả ;))
Monster xem lại thế nào nhé.




CTBer chăm chỉ
**


mAnchesTer uNiteD !!!!
MSN Messenger - hogthona.hn@gmail.com Yahoo Instant Messenger - hogthona
Email
Đánh giá: +59/-22
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 185
« Reply #2 on: July 12, 2009, 08:00:18 pm »

Vâng!Em cũng định post trước nhưng chưa có thời gian!Lúc đó mẹ bắt đi ăn cơm!
Sorry!Bây giờ em sẽ post đây.

Post Merge: July 12, 2009, 08:06:08 pm
   *RÔ BÉO(tên thật là Ronaldo Luis Nazario de Lima

Tiền đạo từng hai lần vô địch thế giới với tuyển Brazil, nhiều lần được bầu chọn là cầu thủ hay nhất thế giới và châu Âu, có khả năng sẽ tới Hà Nội vào cuối tháng 11 năm nay cùng chuyến du đấu của CLB Corinthians.
Ronaldo béo có thể tới Việt Nam vào tháng 11

Tiền đạo từng hai lần vô địch thế giới với tuyển Brazil, nhiều lần được bầu chọn là cầu thủ hay nhất thế giới và châu Âu, có khả năng sẽ tới Hà Nội vào cuối tháng 11 năm nay cùng chuyến du đấu của CLB Corinthians.

 
Ronaldo trong màu áo Corinthians. Ảnh: AFP.

Ý tưởng tổ chức trận đấu giao hữu giữa tuyển Việt Nam và một CLB Brazil xuất hiện sau cuộc viếng thăm LĐBĐ Việt Nam của Đại sứ Brazil, ông João Mendonca Lima Neto, ngày 18/6. Tại cuộc gặp này, Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ đưa ra đề xuất nói trên. Đại diện của Liên đoàn sau đó cũng cậy nhờ Đại sứ Brazil và Bộ thể thao nước này mời Vua bóng đá Pele tới thăm Việt Nam. Ông Neto khi đó đã đánh giá ý tưởng của VFF là rất ý nghĩa, và hứa sẽ liên hệ với một CLB hàng đầu Brazil làm đối tác.

Ông Neto, sau cuộc gặp kể trên, đã tiết lộ với báo chí, đề nghị của VFF rất dễ trở thành hiện thực bởi có thuận lợi lớn là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam và Bộ thể thao Brazil đã ký biên bản hợp tác toàn diện trong chuyến thăm Việt Nam của tổng thống Brazil, Luiz Inácio Lula Da Silva hồi tháng 7/2008.

Cách đây vài hôm, Bộ thể thao Brazil đã gửi công văn tới VFF với nội dung sẽ cử CLB Corinthians tới thi đấu giao hữu một trận với tuyển Việt Nam. Trận đấu này được xem là một hoạt động kỷ niệm 20 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Các quan chức cao nhất của VFF đang đi công tác xa, nhưng ngay sau khi nhận được công văn nói trên, đã lập tức cho thành lập một ban đặc biệt làm nhiệm vụ xúc tiến các công tác tổ chức trận đấu.

Ông Hỷ cũng tiết lộ, đối tác mới chỉ thông báo sẽ cử Corinthians tới Việt Nam, nhưng chưa biết sẽ thi đấu bằng đội hình nào.

Corithians là đội bóng hàng đầu Brazil. Họ đã vô địch bang Sao Paulo (giải Paulista) hai tháng trước, và mới đây đoạt Cup Brazil sau khi đánh bại Internarcional trong trận chung kết. Trong đội hình hiện tại của Corinthians có nhiều ngôi sao tầm cỡ thế giới. Nổi bật nhất là Ronaldo, người đã có hai chức vô địch thế giới cùng tuyển Brazil (1994, 2002), hiện giữ kỷ lục chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất ở các kỳ World Cup (15 bàn). Siêu sao từng thi đấu cho Barcelona, Real Madrid, Inter, AC Milan… đã ba lần được bình chọn là Cầu thủ hay nhất thế giới của FIFA năm 1996, 1997 và 2002, giành hai Quả bóng Vàng châu Âu.

Chưa biết đối tác có thể đưa đến Việt Nam thành phần nào nhưng ông Hỷ tiết lộ, theo thông tin có được từ Đại sứ Brazil thì tiền đạo Ronaldo tỏ ra rất hào hứng với chuyến du đấu tại Việt Nam.

Ông Hỷ cũng cho biết về thời gian tổ chức trận đấu. Theo đó, cuối tháng 11 là thích hợp nhất. Trong khoảng thời gian này, tuyển Việt Nam sẽ đấu Cup TP HCM mở rộng và sau đó là hai trận ở vòng loại Asian Cup 2011 với Syria (ngày 14 và 18/11). Vì thế, việc tổ chức trận giao hữu với Corinthians sau đó là rất có lợi về mặt chuyên môn cho tuyển Việt Nam. Trận đấu nhiều khả năng diễn ra trên sân Mỹ Đình, Hà Nội.
 >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:)

theo:http://tinnhanh.ipvnn.com/the-thao/2009/07/ronaldo-beo-co-the-toi-viet-nam-vao-thang-11.ipvnn
 >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:) >:)

Yahoo Instant Messenger - thanhse_1997@yahoo.com
Email
Đánh giá: +0/-0
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 3
« Reply #3 on: July 13, 2009, 02:06:58 pm »

24h) - Trong mùa hè oi ả như thế này, có lẽ hiếm có thông tin nào lại nóng như Ronaldo có thể sẽ ghé chân tới Việt Nam. Tất nhiên không phải là C.Ronaldo đắt giá nhất thế giới của CLB Real Madrid, mà là Ronaldo “răng thỏ” đã từng làm xao xuyến hàng triệu tín đồ túc cầu giáo với những bàn thắng thuộc vào hàng kinh điển trong những bàn thắng kinh điển. Đã khá lâu rồi NHM không nhìn thấy anh thường xuyên trên sân nhưng trong sâu thẳm trái tim, vẫn còn những tình cảm đặc biệt dành cho một con người kỳ lạ, một người đã được đặt cho cái biệt danh “người ngoài hành tinh”…

Có lẽ trên thế giới, không nhiều cầu thủ có thể chơi cho cả 2 đội bóng thuộc hàng không đội trời chung, nhưng có 1 người đã phiêu lưu tới 2 giải vô địch quốc gia hàng đầu Châu Âu, chơi cho 2 cặp đối địch nổi tiếng nhất trong lịch sử bóng đá thế giới, tên anh là Ronaldo Luis Nazario de Lima. Người ta có thể dành hàng ngày, hàng giờ, hàng số báo, hàng trang báo để viết về anh, một con người, một cầu thủ kỳ lạ của bóng đá thế giới, người đã sống và chiến đấu trong những nền bóng đá khắc nghiệt nhất thế giới, người đã chịu bao những chấn thương khủng khiếp để hiện tại vẫn băng băng trên sân, vẫn ghi những bàn thắng để đời cho mỗi CLB mà anh dừng chân.

Năm 1994 sau World Cup tại Mỹ, tuy không ra sân trận nào nhưng Ronaldo đã được sự chú ý của rất nhiều CLB châu Âu. Và PSV Einhoven đã nhanh tay có được anh bằng một hợp đồng trị giá 4 triệu bảng và ghi được tới 42 bàn sau 46 trận trong mùa đầu tiên, trở thành vua phá lưới của giải vô địch Hà Lan: một thành tích phi thường với một cầu thủ 18 tuổi. Tuy nhiên ở mùa bóng 95/96, anh bị một chấn thương nặng nơi đầu gối và phải thường xuyên ngồi ngoài sân. Khi ấy Inter và Barcelona đều muốn ký hợp đồng với ngôi sao dự bị này. Mùa hè năm 1996, Barcelona chính thức có được Ronaldo sau một vụ kiện tại Bosman, mà Inter Milan đã thua cuộc do không có đủ 20 triệu bảng tiền chuyển nhượng.



PSV Einhoven đã rất sáng suốt và may mắn có được sự phục vụ của R9

Ngay trong mùa giải đầu tiên chơi cho Barcelona, một trong những CLB lớn nhất thế giới, Ronaldo đã khẳng định mình là một siêu sao đích thực. Anh đã thể hiện một cách chơi bóng riêng biệt, với sự phối hợp nhuần nhuyễn giữa tốc độ và kỹ thuật cá nhân, cộng với tinh thần chiến đấu ở mức cao nhất. Trong 37 trận mà Ronaldo ghi được 34 bàn thắng. Năm 1997, trong khi Ronaldo đang ở Bolivia để đá cho đội tuyển quốc gia, câu lạc bộ Ý Inter Milan đã đến Barcelona để thương lượng về việc chuyển nhượng. Barcelona không chịu thoả thuận song Ronaldo đã quyết định mua lại hợp đồng trị giá 18 triệu bảng Anh để được chuyển sang chơi cho Serie A.

>> Bấm đây để xem Video bàn thắng đẹp nhất của "Người ngoài hành tinh" Ronaldo ở Barca



Chỉ 1 mùa bóng ở Barca nhưng Ronaldo đã làm khuynh đảo La Liga

Cuộc chuyển nhượng trị giá 27 triệu bảng Anh đã đưa Ronaldo trở thành cầu thủ đắt giá nhất thế giới trong thời điểm đó. Sau World Cup tại Pháp, Ronaldo tiếp tục ghi bàn đều đặn cho Inter nhưng thời kỳ này anh bị dính nhiều chấn thương dai dẳng. Đến ngày 21 tháng 12 năm 1999, trong một trận đấu với Lecce tại Serie A, anh bị một chấn thương gối rất nặng, phải nghỉ bóng đá một thời gian dài. Đến tháng 4 năm 2000, ở trận đấu đầu tiên sau chấn thương với Lazio tại Copa Italia, anh lại bị chấn thương đầu gối sau khi ra sân được hơn 4 phút. Hai chấn thương nặng nối nhau đã buộc Ronaldo nghỉ bóng đá tới 20 tháng. Inter chấp nhận trả lương không cho anh suốt thời gian đó.

>> Bấm đây để xem Video bàn thắng của Ronaldo trong màu áo Inter Milan



Ở Serie A khắc nghiệt, Ronaldo vẫn chứng tỏ anh sinh ra để ghi bàn

Năm 2002, anh trở lại sân cỏ và toả sáng tại World Cup 2002. Sau World Cup anh chuyển về Tây Ban Nha chơi cho Real Madrid bằng một hợp đồng trị giá 30 triệu euro, khiến cho các cổ động viên Inter hụt hẫng và tức tối. Nhiều người đã gọi anh là "kẻ phản bội" và các cổ động viên Inter nhớ rất lâu cái sự mà họ cho là "phản bội" này. Rời Inter, Ronaldo cũng để lại một thành tích tốt khi ghi được 49 bàn sau 69 trận, trong một thời kỳ chấn thương liên miên.

>> Bấm đây để xem Video bàn thắng của Ro "răng thỏ" ở Real Madrid



Lúc này tuy đã 26 tuổi, trải qua nhiều chấn thương nhưng Ronaldo vẫn tỏ ra rất sung sức trong màu áo "Kền kền trắng". Anh giữ hiệu suất ghi hơn 30 bàn trong những mùa giải đầu tiên. Mùa 2002 - 2003, Ronaldo cùng đồng đội đoạt chức vô địch La Liga, cũng là chức vô địch quốc gia đầu tiên của anh. Năm 2006 cũng là một năm mà sự nghiệp của Ronaldo gặp nhiều trắc trở. Anh có vấn đề về thể trạng (nặng hơn 90 kg - báo giới đặt cho biệt hiệu là "Gã béo"), do đó không được HLV Capello trọng dụng. Trong nửa đầu của La Liga 2006/07, anh chỉ thi đấu 10 trận và ghi 1 bàn. Real Madrid quyết định đưa Ronaldo vào danh sách chuyển nhượng. Cuối cùng, sau nhiều lần lấp lửng, ban lãnh đạo A.C. Milan đã đưa Ronaldo về lại San Siro bằng một hợp đồng trị giá... 8 triệu bảng Anh.

Chủ tịch A.C. Milan Sylvio Berlusconi và phó chủ tịch Adriano Galliani là những người hâm mộ Ronaldo. Và anh không làm họ thất vọng, anh ghi 2 bàn trong trận đấu thứ 2 chơi cho Milan. Thời gian sau đó của mùa giải, anh ghi 7 bàn sau 14 trận cùng với nhiều đường chuyền quyết định, giúp Milan tập trung vào chức vô địch Champions League 2007. Thế nhưng ở những trận cuối tại Serie A, Ronaldo lại bị một chấn thương khá nặng, nó khiến anh phải nằm chơi cho đến hết mùa giải.

>> Bấm đây để xem Video những pha ghi bàn đẳng cấp của "Ro béo" ở AC Milan



Ronaldo đã chịu quá nhiều đau đớn vì lối đá thô bạo của đối phương

Mùa bóng 2007/08 là một mùa không may mắn đối với Ronaldo: anh chỉ ra sân được có 7 trận do chấn thương. Và khi trở lại Ronaldo bị chấn thương đầu gối rất nặngkhi tranh bóng bổng với hậu vệ Livorno. Nó có thể là dấu chấm hết đau đớn cho sự nghiệp của Ronaldo. Hợp đồng của Ronaldo và AC Milan chấm dứt vào tháng 6 năm 2008, khi anh chưa bình phục chấn thương và đang lên cân. Anh trở thành cầu thủ tự do vì đội chủ sân San Siro không tỏ ý định ký tiếp hợp đồng mới.

Sau một thời gian luyện tập phục hồi thể lực tại Flamengo FC, Ronaldo đã làm cho các cổ động viên đội này tức giận khi ký hợp đồng với Corinthians, đội bóng kình địch của họ. Hợp đồng có thời hạn 1 năm. Ronaldo lập tức được khoác áo số 9 quen thuộc và đưa vào đội hình xuất phát. Anh thi đấu trận đầu cho Corinthians vào ngày 4/3/08. Bốn ngày sau, anh ghi bàn thắng đầu tiên cho Corinthians. Tiếp theo đó là sự góp công vào chiến thắng 2-1 trước Sao Caetano của Ronaldo cho Conrinthians, bằng cú vô lê tuyệt hảo, anh đã từng bước tìm lại chính mình trên sân cỏ. Ronaldo đang dần hồi sinh.



Ronaldo vẫn đang "cháy" cùng Corinthians

Ronaldo được gọi vào đội tuyển quốc gia Brasil vào năm 1994, dự World Cup tại Mỹ nhưng không đá trận nào. Tại World Cup 1998, Ronaldo được bầu là cầu thủ chơi hay nhất giải (tính tới trước trận chung kết) với 4 bàn thắng ghi được và 4 pha chuyền bóng lập công. Nhưng ở trận chung kết gặp Pháp, vì một dấu hiệu không tốt về thể trạng, có tin anh sẽ ngồi ngoài sân nhưng cuối cùng ông Zagallo vẫn cho đá chính. Ronaldo đá không tốt và Brasil thất bại dưới tay đội tuyển Pháp bằng một tỉ số đậm đà: 0 - 3. Cho đến nay sự suy sụp nặng nề của Ronaldo trước trận đấu vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp chính thức.

>> Bấm đây để xem 15 bàn thắng đã ghi tên "người ngoài hành tinh" vào lịch sử bóng đá thế giới trong 3 kỳ World Cup



Cho đến giờ Brazil vẫn chưa có người kế tục R9

Năm 2002, huấn luyện viên Felippe Scolari ghi tên anh vào danh sách dự World Cup. Ban đầu không ai hi vọng nhiều vào Ronaldo, nhưng Scolari vẫn cho anh chơi ở vị trí trung phong và Ronaldo giành danh hiệu vua phá lưới với 8 bàn thắng, phá vỡ mức 6 bàn của một vua phá lưới đã có từ năm 1986. Đây là chức vô địch thứ 5 của đội tuyển Brazil và là chức vô địch thứ 2 của Ronaldo.

World Cup 2006 tuy là một thất bại của Brazil, nhưng cũng có thể xem là một thành công đối với Ronaldo. Sau đó Brazil không vượt qua nổi Pháp ở vòng tứ kết, anh chấm dứt giải này với 3 bàn thắng và 2 pha chuyền bóng thành bàn, được trao giải chiếc giày đồng, anh vượt qua Gerd Muller để trở thành chân sút xuất sắc nhất qua mọi kỳ World Cup với 15 bàn thắng. Sau cúp thế giới năm 2006, Carlos Alberto rời chức huấn luyện viên trưởng Brasil, Carlos Dunga, đồng đội cũ của Ronaldo lên thay. Và với phương châm trẻ hóa đội tuyển của Dunga, từ đó tới nay, Ronaldo không được gọi vào tuyển quốc gia một lần nào nữa.

Một cuộc đời đầy thăng trầm của cầu thủ thiên tài mà trên thế giới hiếm có ai được như anh. Kaka đã nói "Ronaldo không bị thay thế bởi ai cả, anh ấy là số 1". Điều đó quả thật quá chính xác. Nếu có một ngày nào đó Ro “béo” đặt chân đến Việt Nam, hẳn đó sẽ là một ngày không thể quên cho những ai đã may mắn được sống cùng thời với chân sút vĩ đại trong lịch sử bóng đá thế giới. Chỉ có anh, Ronaldo, anh là “người ngoài hành tinh”!

Ronaldo và các danh hiệu:

Cá nhân

Vua phá lưới World Cup 2002
Giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA năm 1996, 1997, 2002, Á quân năm 1998, hạng 3 năm 2003
Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới các năm: 1996, 1997, 2002
Giải Quả bóng vàng châu Âu do các phóng viên thể thao châu Âu bầu chọn các năm 1997, 2002
Cầu thủ xuất sắc nhất UEFA: 1998
Chiếc giày vàng châu Âu: 1997
Vua phá lưới Copa America 1997
Vua phá lưới La Liga: 1996-1997, 2003-2004
Vua phá lưới giải vô địch Hà Lan: 1994-1995
Cầu thủ trong năm: 2002
Chiếc giày vàng: 2006

Tại World Cup

Cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong các kỳ World Cup: 15 bàn sau 19 trận, 3 kỳ.
2006: Chiếc giày đồng
2002: Vua phá lưới (8 bàn thắng)
2002: Quả bóng bạc
1994, 2002: Đoạt chức vô địch
1998: Quả bóng Vàng
1998: Chiếc giày đồng

CTBer chăm chỉ
**


Yahoo Instant Messenger - Mr Elephant

Đánh giá: +4/-1
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 144
« Reply #4 on: July 16, 2009, 08:34:50 am »

  Zidane tên đầy đủ là Zinédine Yazid Zidane , người hâm mộ đặt cho anh biệt danh là Zizou , anh được coi như một trong những cầu thủ suất sắc nhất mọi thời đại của BĐ Thế giới .
    Anh sinh ngày 23 tháng 6 năm 1972 tại TP cảng Marseille , Pháp . Anh là cầu thủ bóng đá người Pháp , gốc Algérie . Zidane từng dẫn dắt ĐT Pháp đăng quang ngôi vô địch Thế giới năm 1998 lần đầu tiên khi World Cup được tổ chức trên đất Pháp , sau đó 2 năm là chức vô địch Euro 2000 , sự nghiệp thi đấu quốc tế đầy vinh quang của anh khép lại với danh hiệu quả bóng vàng ở WC 2006 mặc dù đội bóng của anh đã chịu thất bại trước ĐT Italia trong loạt sút luân lưu đầy may rủi .
   Khởi đầu sự nghiệp :
   Zidane được sinh ra ở thành phố cảng Marseille của Pháp và là con trai trong một gia đình nhập cư gốc Algérie. Cha và mẹ của anh, Smail và Malika, đã di cư từ làng Aguemone thuộc vùng Kabylie của Algérie năm 1953 đến định cư ở Paris, trước khi chuyển đến Marseille một vài năm sau .
   HLV Jean Varraud của đội bóng thành phố Cannes ngay lập tức bị cuốn hút khi thấy cậu bé 14 tuổi chơi bóng. Ông mời Zidane về AS Cannes. Và sau 6 tuần thử, Zidane được kí hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong cuộc đời.
   Điều đáng tiếc là Zidane không được thi đấu cho đội bóng quê hương, đồng thời cũng là đội bóng anh ưa thích nhất: Olympique de Marseille. Kể cả sau khi thành danh rồi, anh vẫn khao khát được một lần được mặc chiếc áo trắng của Marseille.

Zidane ra mắt ở giải hạng Nhất Pháp vào ngày 20 tháng 5 năm 1989 khi AS Cannes tiếp FC Nantes của Didier Deschamps và Marcel Desailly trên sân khách. Lúc đó, Zidane chưa đầy 17 tuổi. Đến ngày 8 tháng 2 năm 1991, anh ghi được bàn thắng đầu tiên và đội bóng “chịu hậu quả” cũng chính là Nantes. Phần thưởng cho bàn thắng đầu tiên là một chiếc ô tô do đích thân chủ tịch đã hứa tặng. Mùa bóng năm đó không thể thành công hơn với đội bóng thành phố biển. Họ được lên chơi ở cúp UEFA.

Tuy nhiên ngay năm sau, Cannes lại bị loại khỏi cúp UEFA, và nghiêm trọng hơn là họ bị xuống hạng.

   Zidane chuyển đến FC Girondins de Bordeaux vào mùa hè năm 1992 khi vừa tròn 20 tuổi. Anh đã ghi 10 bàn thắng trong mùa bóng đầu tiên và 6 bàn trong 3 mỗi mùa bóng kế tiếp và trở thành linh hồn của đội bóng.

Ở đây, với sự kết hợp của bộ tam hoàn hảo gồm Zidane, Bixente Lizarazu và Christophe Dugarry ở ba tuyến, Bordeaux đã đoạt được cup Intertoto để bước vào đấu trường châu Âu bằng “cửa hậu”.

Bordeaux đã hạ gục A.C. Milan 3-0 sau khi thúc thủ 0-2 ở trận lượt đi nhờ sự toả sáng của Zidane và Dugarry.

Trong trận tứ kết với Real Betis, Zidane sút tung lưới đội bóng TBN này bằng một cú nã đại bác kinh điển từ khoảng cách 40 m. Ở trận bán kết với Slavia Praha, anh trình diện làng bóng đá thế giới cú lừa bóng điệu nghệ theo kiểu xoay người 180 độ (roulettes) khiến cả giới túc cầu phải trầm trồ thán phục và nhiều cầu thủ sau đó đã bắt chước.

Ở trận chung kết lượt đi với “Hùm xám” Bayern München, Zidane bị treo giò. Đội bóng rượu vang không Zidane đã để thua 0-2 và sau đó để mất chiếc cup UEFA năm 1996 vào tay đối thủ.

Ngay năm 1995, đội ĐKVĐ Premiership Blackburn đã có ý định kí hợp đồng với Zidane. Chính HLV Kenny Dalglish công khai bày tỏ mong muốn có được Zidane và Dugarry trong đội hình. Thế mà khi đề nghị mua cầu thủ được đệ trình đến ông chủ của Blackburn là Jack Walker thì ông này tuyên bố một câu xanh rờn: "Việc gì phải kí hợp đồng với Zidane khi đội ta đã có… Tim Sherwood?"
    :)) Thật sự là một câu hỏi hết sức ngờ nghệch thể hiện tầm cỡ vĩ đại của một ông trùm của một đội bóng vĩ đại ở ao làng Premiership  :))

 Toả sáng tại Juventus

Nhưng các ông lớn của bóng đá châu Âu không mấy ai ngờ nghệch như Jack Walker cả. Năm 1996, Zidane chuyển đến Ý cho đội bóng ĐKVĐ Champions League Juventus FC với phí chuyển nhượng là 3 triệu bảng Anh. Anh đã cùng đội bóng giành Scudetto mùa 1996-97 và cúp Liên lục địa, nhưng lại thất bại trong trận CK C1 năm 1997 với tỉ số 1-3 trước Borussia Dortmund. Anh đã ghi được 7 bàn trong 32 trận để giúp Juventus giữ lại Scudetto mùa tiếp theo nhưng cũng lần thứ hai liên tiếp thúc thủ trong trận CK C1, lần này là trước Real Madrid.

Juventus thi đấu không thành công ở cúp C1 năm 2000 - 2001, còn Zidane thì phải lĩnh chiếc thẻ đỏ khi húc đầu vào Jochen Kientz của Hamburger SV. Chiếc thẻ đỏ này cộng với chiếc thẻ đỏ ở Serie A trước đỏ khiến Zidane mất khá nhiều điểm trong cuộc bầu chọn Quả bóng Vàng năm đó.

   Năm 2001, Zidane đã gia nhập "dải thiên hà" Real Madrid với 76 triệu euro, khoản phí chuyển nhượng tốn kém nhất trong lịch sử bóng đá thời điểm đó trong một hợp đồng bốn năm.

Anh đã ghi được bàn thắng quyết định đem về cho Real chiếc cúp C1 thứ 9 và là chiếc cúp C1 đầu tiên của anh trong chiến thắng 2-1 trước Bayer Leverkusen năm 2002. Mùa tiếp theo, Zidane giúp CLB giành chức vô địch La Liga và anh lần thứ ba được FIFA bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới.

Ở Real lúc đó là cả một dải thiên hà với các sao sáng như Luís Figo, Roberto Carlos, David Beckham, Ronaldo, Raúl González… nhưng nhiều tờ báo cho rằng Zidane là khoảng 50% sức mạnh của Real.

                    Zidane trong màu áo Real Madrid

Năm 2004, người hâm mộ bình chọn anh là "Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu" trong vòng 50 năm qua thông qua một cuộc bỏ phiếu trên Internet. Cũng nhân dịp kỉ niệm 100 năm FIFA, anh được bầu chọn trong danh sách 100 cầu thủ tiêu biểu mọi thời đại của làng túc cầu (FIFA 100).

Zidane lập được cú hat-trick đầu tiên ở tuổi 33 trong chiến thắng 4-2 trước Sevilla FC, nhưng mùa bóng cuối cùng của Zidane ở Real đã "trắng tay". Vào ngày 7 tháng 5 năm 2006, Zidane chơi trận cuối cùng cho Kền kền trắng và cũng ghi được bàn thắng cuối cùng ở cấp độ CLB trong trận hoà 3-3 với Villarreal CF. Toàn đội bóng và CĐV đều mặc áo có đề "Zidane 2001-2006" để cảm ơn anh.

Zidane tuyên bố sẽ chính thức giải nghệ sau World Cup 2006.
   
 Trong màu áo đội tuyển Pháp
      Ngày 17 tháng 8 năm 1994, anh lần đầu tiên được gọi vào ĐTQG khi 22 tuổi trước ĐT CH Czech trên chính sân Parc Lescure của Bordeaux. Anh vào sân ở phút 63 khi Pháp đang bị dẫn 0-2. Nhưng có Zidane trên sân, mọi thứ đã thay đổi. Anh ghi một cú đúp vào lưới đối thủ giúp Pháp có một trận hoà 2-2.

Từ đó, Zidane trở thành một cầu thủ không thể thiếu trong chiến lược trẻ hoá đội tuyển Pháp hướng tới World Cup 1998 của HLV Aimé Jacquet. Bất chấp mọi lời chỉ trích, Jacquet đặt tất cả niềm tin vào Zidane, Djorkaeff… và mạnh tay gạt bỏ những ngôi sao thành danh như Cantona, Ginola…
  Đỉnh cao sự nghiệp của Zidane là chức vô địch thế giới năm 1998 với ĐT Pháp trên sân nhà. Tưởng chừng đó là một World Cup bỏ đi với anh khi ngay trong trận đấu bảng thứ 2, Zidane đã lĩnh thẻ đỏ trực tiếp khi đạp vào chân một hậu vệ của Arap Xêut. Thế nhưng, sau khi Pháp chật vật lọt qua vòng 2 bằng chiến thắng ở phút cuối cùng của hiệp phụ trước Paraguay, Zidane đã trở lại và toả sáng rực rỡ. Đỉnh điểm là hai cú tét đầu thành bàn trong trận CK với Brasil giúp Pháp lần đầu đăng quang. Zidane là ngôi sao của những thời khắc lịch sử.
  Zidane tiếp tục thăng tiến với ĐT Pháp bằng chức vô địch Euro 2000. Pháp trở thành đội đầu tiên giữ cả hai chức vô địch thế giới và châu Âu kể từ khi Tây Đức vô địch vào năm 1974. Anh ghi một bàn thắng vào lưới Tây Ban Nha bằng cú sút phạt thần sầu, rồi bàn thắng vàng loại Bồ Đào Nha khỏi bán kết. Zidane được bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất của Euro 2000.
  Trước kì World Cup 2002 diễn ra, Pháp thống lĩnh mọi danh hiệu của làng túc cầu. Và ngay cả những người hoài nghi nhất cũng phải thừa nhận họ là ứng cử viên số 1, là vô đối. Nhưng trước khi WC diễn ra đúng một tuần, Zidane dính chấn thương đùi trong trận giao hữu với Hàn Quốc. Vì thế, Zidane phải ngồi ngoài 2 trận đấu đầu tiên. Vắng anh, Pháp như bị mất hết sức mạnh và nhuệ khí và chịu thua 0-1 trước "đàn em" Sénégal rồi hoà không bàn thắng với Uruguay trong một trận cầu mà Thierry Henry phải lĩnh thẻ đỏ.

Dù chưa lành vết thương nhưng Zidane phải nén đau lết chiếc chân băng bó ra chơi trận đấu quyết định với Đan Mạch nhưng anh cũng không thể giúp gì cho đội Pháp đã rệu rã. Pháp kết thúc WC 2002 trong sự hổ thẹn khi về nước mà không ghi nổi một bàn thắng.

Ngày 12 tháng 6 năm 2004, sau khi Pháp bị Hy Lạp loại khỏi Euro 2004, Zidane tuyên bố từ giã sự nghiệp bóng đá quốc tế. Tuy nhiên, khi thấy đội Pháp quá chật vật với vòng loại World Cup 2006, theo lời mời của HLV Raymond Domenech, Zidane trở lại đội tuyển và ngay lập tức được trao chiếc băng đội trưởng. Với Zidane trở lại, Pháp thi đấu khởi sắc hẳn lên và lọt vào VCK World Cup.

Ngày 27 tháng 5 năm 2006, Zidane đạt được cột mốc 100 lần khoác áo ĐTQG trong chiến thắng 1-0 trước Mexico, trở thành người Pháp thứ tư đạt được điều này sau Marcel Desailly, Didier Deschamps và Lilian Thuram.

Sau khi bị phải ngồi ngoài đúng vào dịp sinh nhật lần thứ 34 trong trận cuối cùng củaTrước kì World Cup 2002 diễn ra, Pháp thống lĩnh mọi danh hiệu của làng túc cầu. Và ngay cả những người hoài nghi nhất cũng phải thừa nhận họ là ứng cử viên số 1, là vô đối. Nhưng trước khi WC diễn ra đúng một tuần, Zidane dính chấn thương đùi trong trận giao hữu với Hàn Quốc. Vì thế, Zidane phải ngồi ngoài 2 trận đấu đầu tiên. Vắng anh, Pháp như bị mất hết sức mạnh và nhuệ khí và chịu thua 0-1 trước "đàn em" Sénégal rồi hoà không bàn thắng với Uruguay trong một trận cầu mà Thierry Henry phải lĩnh thẻ đỏ.

Dù chưa lành vết thương nhưng Zidane phải nén đau lết chiếc chân băng bó ra chơi trận đấu quyết định với Đan Mạch nhưng anh cũng không thể giúp gì cho đội Pháp đã rệu rã. Pháp kết thúc WC 2002 trong sự hổ thẹn khi về nước mà không ghi nổi một bàn thắng.

Ngày 12 tháng 6 năm 2004, sau khi Pháp bị Hy Lạp loại khỏi Euro 2004, Zidane tuyên bố từ giã sự nghiệp bóng đá quốc tế. Tuy nhiên, khi thấy đội Pháp quá chật vật với vòng loại World Cup 2006, theo lời mời của HLV Raymond Domenech, Zidane trở lại đội tuyển và ngay lập tức được trao chiếc băng đội trưởng. Với Zidane trở lại, Pháp thi đấu khởi sắc hẳn lên và lọt vào VCK World Cup.

Ngày 27 tháng 5 năm 2006, Zidane đạt được cột mốc 100 lần khoác áo ĐTQG trong chiến thắng 1-0 trước Mexico, trở thành người Pháp thứ tư đạt được điều này sau Marcel Desailly, Didier Deschamps và Lilian Thuram.
   Sau khi bị phải ngồi ngoài đúng vào dịp sinh nhật lần thứ 34 trong trận cuối cùng của vòng bảng do đã lĩnh đủ 2 thẻ vàng, Zidane đã kiến tạo Patrick Vieira ghi bàn và tự mình ghi bàn “kết liễu” Tây Ban Nha vào phút 91 trong trận đấu vòng 2. Pháp gặp lại Brasil ở tứ kết. Và lão tướng 34 tuổi này đã làm lu mờ tất cả dàn sao của Brasil gồm cả Ronaldinho, Ronaldo, Robinho, Kaká... bằng những vũ điệu mê hồn để qua mặt các vũ công samba. Từ đường sút phạt của anh, Thierry Henry đã ghi bàn thắng quyết định đem về chiến thắng 1-0. Zidane được bầu chọn là Man of the Match.
   Sau khi ghi bàn quyết định giúp Pháp loại BĐN ở bán kết, Zidane lại một lần nữa lập công trong trận CK World Cup bằng cú sút phạt penalty hất bóng kì diệu kiểu panenka. Tuy nhiên, anh đã bị truất quyền thi đấu ở phút thứ 110 của hiệp phụ thứ 2 sau khi húc đầu vào Matterazzi. Thiếu anh, một lần nữa, Pháp thúc thủ, nhưng lần này là trên chấm phạt đền oan nghiệt.

    Có lẽ khi thực hiện cú húc đầu vào ngực của Materazzi , Zizou đã lường trước được mọi chuyện , nhưng anh không thể làm khác được khi mà trung vệ người Italia đã xúc phạm đến người thân của anh.
    Và có lẽ , với những CĐV yêu mến anh , hình ảnh Zidane lầm lũi rời khỏi SVĐ là một hình ảnh để lại nhiều cảm xúc nhất
 
     Tuy nhiên, sau đó, Zidane đã được trao giải thưởng “Quả bóng Vàng” World Cup[9].

Anh và các đồng đội được chào đón ở quê nhà như những người hùng. Chính Tổng thống Jacques Chirac ca ngợi Zidane là một “người đàn ông của nhiệt huyết”.

Tuy nhiên, vị “anh hùng” này vẫn phải chấp nhận hình phạt “lao động công ích” của FIFA trong một số hoạt động từ thiện sau đó, dù anh đã nghỉ hưu.
  Các CLB từng thi đấu
    * AS Cannes (1988-1992)
    * Bordeaux (1992-1996)
    * Juventus (tháng 7, 1996 giá 3 triệu bảng Anh- tháng 7, 2001)
    * Real Madrid (tháng 7, 2001 giá 47 triệu bảng Anh-2006)
    * Đội tuyển bóng đá quốc gia Pháp (1994-2004) (2005-2006)
  Các danh hiệu
Với đội tuyển bóng đá quốc gia Pháp

    * Giải vô địch bóng đá thế giới
          o Vô địch: 1998
          o Hạng nhì: 2006
          o Các lần tham dự khác: 2002
    * Giải vô địch bóng đá châu Âu
          o Vô địch: 2000
          o Các lần tham dự khác: 1996, 2004

 Với câu lạc bộ Juventus

    * Siêu cúp bóng đá châu Âu: 1996
    * Cúp bóng đá Liên lục địa: 1996
    * Vô địch bóng đá Ý: 1996/1997 và 1997/1998
    * Siêu cúp bóng đá Ý: 1997

 Với câu lạc bộ Real Madrid

    * UEFA Champions League: 2001/2002
    * Cúp bóng đá Liên lục địa: 2002
    * Vô địch bóng đá Tây Ban Nha: 2002/2003

Các danh hiệu cá nhân

    * Huân chương Bắc đẩu Bội tinh (Légion d'honneur), 1998
    * Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất nước Pháp, 1994
    * Cầu thủ xuất sắc nhất World Cup 2006 (FIFA Golden Ball Award), 2006
    * Quả bóng Vàng châu Âu (Ballon d'or) 1998, Quả bóng Bạc 2000, Quả bóng Đồng 1997.
    * Onze vàng (Onze d'or), 1998, 2000, 2001
    * Onze bạc (Onze d'argent), 1997, 2002, 2003
    * Onze đồng (Onze de bronze), 1999
    * Cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử của châu Âu [do BBC trao tặng]
    * Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới (Quả bóng Vàng FIFA) 1998, 2000, 2003
    * Quả bóng bạc FIFA, 2006
    * Quả bóng Đồng FIFA, 1997, 2002
    * Cầu thủ xuất sắc nhất giải VĐQG Pháp, 1996
    * Cầu thủ nước ngoài xuất sắc nhất Serie A, 1998, 2001
    * Cầu thủ nước ngoài xuất sắc nhất La Liga, 2005
    * Cầu thủ xuất sắc nhất Euro 2000
    * Cầu thủ xuất sắc nhất trận chung kết Champions League, 2002
    * Cầu thủ xuất sắc nhất Champions League, 2001-2002,
    * Cầu thủ xuất sắc nhất nước Pháp, 1998, 2002
    * Cầu thủ xuất sắc nhất của UEFA, 2002
    * Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu trong vòng 50 năm qua do UEFA trao tặng, thành viên của 100 huyền thoại sống vĩ đại nhất của bóng đá (FIFA100) , 2004
    * Vận động viên tiêu biểu nhất của nước Pháp do L'Équipe trao tặng, 1998
    * Cầu thủ xuất sắc nhất của World Soccer, 1998
    * Cầu thủ của năm của RSS, 1998
    * Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu do tạp chí El Pais (TBN) trao tặng , 1998, 2001, 2002, 2003
    * Đứng đầu trong số các nhân vật được yêu thích nhất nước Pháp, 2000, 2007[43]
    * Cầu thủ thế kỉ của Pháp do L'Équipe bình chọn, 2000
    * Đại sứ thiện chí của LHQ, 2002
    * Kỉ niệm chương danh dự của UNFP 2007.

    Thật sự thì Real đã trở thành một phần của Lịch Sử Bóng đá thế giới và CLB Hoàng Gia REAL MADRID. Hiện nay , Real đang là người phụ trách công tác đào tạo trẻ của Kền kền trắng , là một trợ thủ đắc lực của F.Perez trong kế hoạc xây dựng Galaticos 2.0 . Mới đây , Zidane cũng có tên trong đội hình tiêu biểu của REAL giai đoạn 2000-2010
CTBer chăm chỉ
**


mAnchesTer uNiteD !!!!
MSN Messenger - hogthona.hn@gmail.com Yahoo Instant Messenger - hogthona
Email
Đánh giá: +59/-22
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 185
« Reply #5 on: July 19, 2009, 08:27:27 am »

Bây giờ Zdane đã giải nghệ!!!!!!!Mình rất mong RÔ béo sẽ thuyết phục đc ZIDANE quay trở lại sân bóng!!
Đôi này mà đá cùng nhau thì hết sảy!
CTBer chăm chỉ
**


Yahoo Instant Messenger - Mr Elephant

Đánh giá: +4/-1
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 144
« Reply #6 on: July 19, 2009, 03:01:33 pm »

Zidane quay trở lại sân bóng á ? Để làm gì khi mà anh đã trở thành huyền thoại ! À nhưng mới đây Zidane cũng có đá một trận giao hữu trong màu áo đội tuyển Pháp với AS Roma của Totti để chia tay một cầu thủ người Pháp vừa giải nghệ ở Roma .
CTBer chăm chỉ
**


mAnchesTer uNiteD !!!!
MSN Messenger - hogthona.hn@gmail.com Yahoo Instant Messenger - hogthona
Email
Đánh giá: +59/-22
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 185
« Reply #7 on: July 19, 2009, 04:30:37 pm »

Zidane quay trở lại sân bóng á ? Để làm gì khi mà anh đã trở thành huyền thoại ! À nhưng mới đây Zidane cũng có đá một trận giao hữu trong màu áo đội tuyển Pháp với AS Roma của Totti để chia tay một cầu thủ người Pháp vừa giải nghệ ở Roma .
Vì thế nên ko có gì là ko thể!
CTBer cao cấp
*****


♥Sinh là để Spam.Sống là vì Spam.Chết làm ma Spam♥
Yahoo Instant Messenger - toi_la_toi_9x_tb

Đánh giá: +55/-36
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 1174
« Reply #8 on: July 20, 2009, 04:45:56 pm »

bắt đầu trước tiên là chủ tịch UEFA hiện nay Michel Platini
Pháp là đất nước đã sản sinh ra WC, nhưng bóng đá Pháp chỉ có tiếng nói trên đấu trường quốc tế khi trong màu áo lam xuất hiện 1 nhân vật kiệt xuất :

HOÀNG TỬ MICHEL PLATINI

Hồ sơ :
Michel Francois Platini sinh ngày 21 tháng 6, 1955 tại Jœuf, Pháp

CLB : AS Nancy (1972–1979) Saint-Étienne (1979–1982) Juventus (1982–1987 )

Đội tuyển quốc gia Phap (1976–1987) 72 trận 41 bàn thắng
Thành tích :
-VớI tuyển Pháp:
Vô địch EURO 1984
Hạng 3 World Cup 1986
Hạng 4 World Cup 1982
-VớI Nancy
175 trận, 98 bàn
Cúp QG Pháp(1978)
-VớI AS.Etienne(1979-1982)
107 trận, 58 bàn
VDQG 1981.
- VớI Juventus( 1982-1987)
147 trận, 68 bàn
Cúp QG 1983
Scudetto 1984, 1986
Cúp C2 1984
Siêu cúp châu âu 1984
Cúp C1 1985
Cúp liên lục địa 1985
Danh hiệu cá nhân:
- 2 lần Cầu thủ xuất sắc nhất nước Pháp 1976, 1977.
- Cầu thủ xuất sắc nhất SerieA 1984
- 3 lần Vua phá lướI Serie A (82/83: 16 bàn, 83/84: 20 bàn, 84/85: 18 bàn)
- 1 lần Vua phá lướI cúp C1 (1984/1985: 7 bàn)
- Vua phá lướI EURO 1984( 9 bàn)
- 3 lần Quả Bóng Vàng châu Âu France Football (1983,1984,1985)
- 3 lân Cầu thủ xuất sắc nhất thế giớI-Onze vàng (1983,1984,1985)
- 2 lần Cầu thủ xuất sắc nhất thế giớI _World Soccer(1984,1985)
- Cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử bóng đá Pháp.(1997)
- Cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử Juventus.(1997)
Thông tin :


Những năm đầu thập niên 80, bóng đá thế giớI có 3 chàng hoàng tử, mỗI chàng có 1 phong cách khác biệt nhau. Arthur Atunes “Zico” như 1 lãng tử phiêu du, Diego Maradona tinh quái và đầy “ma thuật”, còn Michel Platini thì nổI bật vớI phong thái điềm đạm và đường bệ. Ngoài Zico có phần hơi kém sút, giớI hâm mộ khi ấy vẫn thường so sánh giữa Maradona và Platini. Cả 2 đều sút phạt giỏi,có nhãn quan chiến thuật sắc bén, đọc trận đấu tuyệt hay và kiến thiết bóng cực chuẩn xác. Nếu như Maradona vượt trộI về kỹ thuật thì Platini lạI xuất sắc hơn về kỹ năng ghi bàn, hiếm có 1 tiền vệ nào lạI đăng quang ngôi vua phá lướI nhiều như ông.
Platini xuất thân trong một gia đình người Ý di cư sang Pháp. Ông nội của Platini đã rời Piemonte vào cuối thế chiến thứ nhất để đến Lothringen và làm nghề thợ gạch. Cha Michel Platini, ông Aldo Platini là một cựu cầu thủ và là một huấn luyện viên bóng đá. Chính ông Aldo là người đã có công khơi dậy những tiềm năng bóng đá của cậu con trai.

Có một điều ít ai biết rằng nguyên nhân khiến Platini có khả năng đi bóng uyển chuyển và mềm dẻo như một vũ công samba là do ông trưởng thành từ bóng đá đường phố. Chính nhờ những năm tháng rong ruổi ngoài đường, Platini mới có được sự thanh tao của một nghệ sĩ bóng đá, không như những người bạn đồng trang lứa bị khô cứng trong các học viện bóng đá từ quá sớm. Mãi đến năm 11 tuổi, tức là sau 6 năm chơi bóng ngoài đường, Platini mới gia nhập CLB bóng đá địa phương AS Joeuf.

Thật ra, Michel Platini không phát triển tài năng ở tuổi quá sớm. Như ông tâm sự mới đây: "Ở tuổi 17 tôi không được gọi vào đội tuyển quốc gia bởi vì tôi chưa hoàn thiện được hết các kỹ năng cần thiết". Đó là khi ông 17 tuổi. Mọi chuyện còn tệ hơn khi Michel Platini 14 tuổi.

Năm 1969, khi đó mới 14 tuổi, Michel Platini đã có màn trình diễn tồi tệ tại một giải đấu dành cho cầu thủ trẻ. Không nản chí, Platini miệt mài tập luyển và đã phát triển rõ rệt sau 2 năm. Khi 16 tuổi, Platini đã chơi khá tốt trong màu áo đội trẻ của Jeouf trận gặp đội trẻ của Metz. Điều này gây ấn tượng với HLV của Metz.

Metz muốn ký hợp đồng với cầu thủ trẻ tài năng này nhưng một chấn thương đã ngăn Platini đến với Metz. Sau khi hết chấn thương, HLV của Metz đã chuyển đi nơi khác và vị HLV mới chưa muốn có một Platini còn non kinh nghiệm và kỹ thuật. Platini vẫn phải an phận tại Jeouf.

Rất khao khát được chơi cho Metz, CLB hâm mộ từ nhỏ của mình nhưng trong suốt sự nghiệp, Platini chưa bao giờ có được diễm phúc này. Duyên số không cho phép Platini được khoác áo đội bóng mơ ước. Platini không thể vượt qua được kỳ kiểm tra sức khỏe cuối cùng khi mọi thủ tục chuyển nhượng về Metz đã xong xuôi. Lần này bác sĩ của Metz chê dung tích phổi của Platini nhỏ, gặp trục trặc về đường thở và tim yếu.

Tháng 9 năm 1972, khi 17 tuổi, Platini gia nhập đội hình dự bị của Nancy và ngay lập tức chứng tỏ được giá trị của bản thân. Với thành tích ấn tượng, Platini ngay lập tức được đôn lên đội hình một. Tuy nhiên hoa hồng vẫn chưa đến với Michel Platini. Trong trận đấu đầu tiên ở đội hình một, Platini được vào sân từ băng ghế dự bị trong trận gặp Valenciennes và bị nhận rất nhiều vật thể lạ ném từ khán đài. Mọi chuyện chưa dừng ở đó, vài ngày sau, trong trận đấu ở đội hình hai, Platini bị một cú vào bóng ác ý dẫn đến chấn thương mắt cá khá nặng.

Và cuộc sống của ông gắn với giường bệnh. Mãi đến ngày 3-5-1973, Platini mới được ra sân trở lại trong trận gặp Nimes, lần này ông được ra sân ngay từ đầu. Thi đấu chưa đầy tròn năm, chấn thương chân vẫn còn nóng mới thì Platini nhận tiếp một chấn thương gãy tay khiến ông phải nghỉ thi đấu cho đến hết mùa bóng.

Có thể nói đây là bước ngoặt trong cuộc đời bóng đá của Platini. Trở lại sau chấn thương, Platini trở thành cầu thủ quan trọng nhất của Nancy trong mùa bóng 1973-1974, ghi được 17 bàn thắng mà rất nhiều trong số đó là từ pha đá phạt trực tiếp, giúp Nancy vô địch giải hạng nhì, thăng hạng nhất.

Vừa đưa Nancy trở lại giải hạng nhất, Platini nhận giấy báo quân dịch vì vậy số trận ông góp sức cho Nancy giảm hẳn. Dù không thi đấu tốt ở giải vô địch quốc gia nhưng Nancy đã gây tiếng vang ở Cúp QG Pháp. Tại Joinville, trại quân sự của các vận động viên Pháp,Michel Platini gặp gỡ 2 đồng đội tại Nancy là Olivier Rouyer và Jean-Michel Moutier cùng với Maxime Bossis, người sau này là đồng đội của Platini trong tuyển Pháp.

Với sự góp mặt xuất sắc của Platini, Nancy đã gây bất ngờ ở giải đấu này khi loại St.Etienne bằng 2 bàn thắng của ông nhưng rồi sau đó thất bại thảm hại 1-4 trước Marseille ở bán kết (bàn thắng duy nhất của Nancy do Platini ghi được từ một pha đánh đầu).

Năm 1976, Platini tham dự Olympic Montreal nhưng không đạt được thành tích gì đáng kể. Và cũng trong năm này, Platini đã ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong sự nghiệp với Nancy, kéo dài hai năm. Cuối cùng thì chức vô địch cũng đến với Michel Platini. Trong năm cuối cùng khoác áo Nancy, ông đã đưa CLB đến chiếc Cúp QG Pháp bằng bàn thắng duy nhất trong trận chung kết gặp Nice.

Sau khi hết hợp đồng với Nancy, Inter Milan, St.Etienne và Paris Saint German đều lao vào cuộc đua giành chữ ký của Platini. Ngay cả Nancy cũng không muốn Platini ra đi. Cuối cùng Platini ký hợp đồng kéo dài 3 năm với St.Etienne, CLB tha thiết muốn có Platini nhất.

Platini được St.Etienne rước về với kỳ vọng sẽ lập lại được thành tích của đội bóng trong mùa 1976 khi lọt vào chung kết cúp C1 châu Âu. Tuy nhiên có thể nói Platini đã làm thất vọng St.Etienne khi chỉ giúp CLB một lần vô địch quốc gia Pháp cùng với hai lần lọt vào chung kết Cúp QG Pháp trong hai năm liên tiếp 1981 và 1982. Trận chung kết năm 1981, St.Etienne thua Bastia còn năm 1982 St.Etienne thua Paris Saint German. Và đó là lần cuối cùng ông thi đấu cho một CLB Pháp.

Có thể nói sự nghiệp của Platini phát triển rực rỡ nhất là dưới màu áo Juventus. Tuy nhiên ít ai biết được rằng khi mới đến Bà Đầm Già, các cầu thủ nước ngoài mà trong đó có Platini đã chịu sự tỵ nạnh và chén ép của những ngôi sao trong nước. Năm 1982 Ý vô địch World Cup và dĩ nhiên trong đội hình của Juventus, hầu hết là những nhà vô địch thế giới. Lạ nước lạ cái, chưa thích nghi với lối chơi cũng như cuộc sống mới, Platini đã thi đấu khá tệ trong mùa bóng đầu tiên và trở thành mục tiêu chỉ trích của báo chí Ý. Dưới quá nhiều sức ép, thậm chí Platini đã định rời khỏi Juventus vào mùa đông năm ấy, tức là chưa đầy 6 tháng chơi cho Bà Đầm Già.


Nhưng Platini đã ở lại, hợp cùng tiền đạo người Ba Lan Boniek, tạo thành thế lực ngôi sao nước ngoài và tạo một cuộc cách mạng buộc Juventus phải thay đổi lối chơi. Kết quả là Juventus giành chiếc Cúp QG và lọt vào chung kết cúp C1. Sau này ai cũng biết đó chỉ là phần mở bài của một bài luận văn đầy ắp những danh hiệu mà Platini viết nên mà đáng kể nhất là 3 Quả bóng vàng châu Âu liên tiếp.


Đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Platini có lẽ không phải là chức vô địch Euro 1984 mà là trận chung kết cúp C1 châu Âu tại Brussel Bỉ. Trong cuộc ẩu đả giữa cổ động viên Juventus và Liverpool trước trận đấu trên sân Heysel, nơi không đáp ứng tốt các điều kiện an toàn, một bức tường đã sập xuống làm 39 cổ động viên chết, sáu trăm người bị thương. Trận đấu không bị hoãn lại mà chỉ thi đấu muộn với bàn thắng duy nhất ghi được từ cú sút phạt đền thành bàn của Platini. Người tạo ra quả phạt đền không ai khác là Boniek.

Rất vui mừng khi đoạt được Cúp C1 đầu tiên trong lịch sử nhưng các cầu thủ Juventus đã bị chỉ trích rằng đã ăn mừng trên xương máu của các cổ động viên. Nói về cảm giác thi đấu tại thảm họa Heysel, Platini cho biết: "Năm 1985, tại sân Heysel Stadium ở Brussel, họ đã cho trận đấu tiếp tục và tôi nghĩ tốt hơn là làm như vậy. Đối với những người xem trận đấu qua truyền hình, họ không hiểu được tại sao chúng tôi còn tâm trạng để thi đấu. Tại sao ư? Bởi vì chúng tôi không biết đã xảy ra một thảm họa trên sân vận động. Chúng tôi được đưa vào phòng thay đồ khi nhận lệnh trận đấu sẽ tạm hoãn. Chúng tôi chỉ biết được sự thật khi hôm sau, về nhà và giở báo ra đọc".

Ngày 16-11-1977, trên sân Công viên các hoàng tử, ở trận đấu gặp Bulgaria trong khuôn khổ vòng loại World Cup 1978, Pháp thắng 3-1. Dù không thật sự tỏa sáng nhưng Platini đã khiến người hâm mộ tin rằng nước Pháp đã tìm ra một thủ lĩnh trên sân cỏ. Đối với tuyển Pháp đây là lần đầu tiên sau 12 năm họ được tham dự World Cup. Còn đối Platini và đồng đội thì đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp.

Có ai nghĩ rằng sẽ đánh bại được thủ môn huyền thoại Dino Zoff hai lần trong một trận đấu mà quan trọng hơn là từ cùng một vị trí. Ngày 8-2-1978, tại Naple trong trận giao hữu Pháp - Ý, Platini đã làm được điều đó. Cả hai cú sút phạt trực tiếp của ông, một được công nhân và một thì không đã chui gọn vào lưới của thủ môn Zoff. Sau trận đấu này, tên tuổi Platini bắt đầu được chú ý tại khắp châu Âu mà đặc biệt là Ý. Có rất nhiều CLB như Paris Saint-Germain, Saint Etienne, Juventus, Inter Milan, Napoli, Barcelona, Valencia và Arsenal muốn sở hữu Platini.

Tài năng của Platini thật sự chín muồi tại World Cup 1982. Một bàn thắng từ pha đá phạt trực tiếp của Platini trong trận đấu vòng loại quan trọng với Hà Lan, đã giúp Pháp “mua” được chiếc vé tới Tây Ban Nha.




Đội Pháp đến World Cup 1982 với tư thế của một ứng cử viên vô địch nhưng họ đã bị chặn lại tức tưởi ở vòng bán kết bởi Tây Đức. Trong trận đấu đó đã có một bức ảnh Platini chỉ tay lên trời rất nổi tiếng. Đó không phải là hành động ăn mừng bàn thắng mà là một cử chỉ cầu xin khẩn thiết, một hành động đòi công lý đối với trọng tài Charles-Coerver sau khi ra một quyết định không chính xác mà sau này vẫn còn lưu lại trong kho tàng truyền miệng lịch sử World Cup.

Đôi mắt nâu của Platini như sống lại khi ông kể về những chi tiết trong trận bán kết World Cup kinh điển diễn ra tại Sevilla năm 1982. "Đó là trận đấu đẹp nhất trong lịch sử. Tất cả những gì diễn ra trong 2 giờ thi đấu chứa đựng tất cả cung bậc tình cảm của một con người. Đáng lẽ trọng tài phải rút thẻ đỏ cho Schumacher khi thủ môn này va chạm với Patrick Battiston và chúng tôi đã có thể lọt vào trận chung kết, và thậm chí giành chức vô địch. Nhưng ông ta đã không thấy lỗi đó và dĩ nhiên thẻ đỏ không được rút ra. Lúc đó tôi có thể làm được gì?". Dù Pháp thua nhưng Platini được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu.


Chiến tích huy hoàng nhất của Platini là chiếc cúp vô địch Euro cùng tuyển quốc gia Pháp vào năm 1984. Ghi bàn trong tất cả các trận đấu (tổng cộng 9 bàn), ghi bàn từ mọi tư thế: đánh đầu, sút xa, sút gần và phạt trực tiếp..., giúp Pháp toàn thắng cả 6 trận tại giải, Platini đã làm được một điều mà chưa một huyền thoại nào, dù đó là Pele, Maradona, Cryff hay Beckenbauer làm được. Thật không ngoa khi nói rằng Euro 1984 là đỉnh cao trong sự nghiệp quốc tế của Michel Platini. Ở tuổi 29, độ tuổi chín muồi nhất trong đời cầu thủ, Platini đã buộc châu Âu phải quỳ phục và trao vương miện cho nước Pháp.


Ngoài ra còn phải kể đến 2 cú hattrick liên tiếp mà có lẽ trong lịch sử bóng đá chỉ có mỗi Platini thực hiện được. Hai hattrick trong hai trận liên tiếp (gặp Bỉ và Nam Tư) tại một giải đấu quốc tế là một điều rất khó đằng này đây lại là hattrick-bộ với một bàn bằng đầu, một bàn bằng chân phải và bàn còn lại bằng chân trái. Nhưng có lẽ đọng lại nhất trong tâm trí mọi người về Platini tại Euro 1984 là bàn thắng vào lưới Tây Ban Nha trong trận chung kết. Không ai có thể quên được hình ảnh thủ môn Luis Arconada quá bất ngờ trước cú sút của Platini đã để bóng chui qua người đi vào lưới.


Tham dự World Cup 1986 tổ chức tại Mexico, dù không đạt được phong độ vì bị đau háng và phải tiêm thuốc trước khi thi đấu nhưng Platini vẫn là linh hồn của đội Pháp. Tuy vậy những gì Platini thể hiện là không thể chê trách. Tuyển Pháp của Platini vẫn thắng như chẻ tre và biến Ý thành cựu vô địch ngay ở vòng hai, với một bàn thắng của ông.

Dù đất Mexico không phải là miền đất lành đối với Platini và các đồng đội – xét theo một góc độ nào đó - nhưng có lẽ Platini phải cám ơn quốc gia Trung Mỹ này vì nó là nơi đã tổ chức cho ông một ngày sinh nhật nhiều cảm xúc bóng đá nhất.

Ông đã ghi bàn thắng cuối cùng trong sự nghiệp quốc tế, sút hỏng một quả luân lưu trong trận tứ kết Pháp – Brazil và cuối cùng Pháp lọt vào bán kết. Tất cả diễn ra trong sinh nhật lần thứ 32 của Michel Platini. Nến sinh nhật, bánh sinh nhật rồi cũng tàn, quà sinh nhật cũng đã mở, sinh nhật hạnh phúc rồi cũng qua. Thêm một tuổi, Platini nhận thêm một niềm đắng tại World Cup. Loại Brazil ở tứ kết để rồi gặp lại Tây Đức ở bán kết. Nợ cũ chưa trả lại vay thêm nợ mới, một lần nữa Pháp lại thua. Một lần nữa Platini không vượt qua được Tây Đức. Lại là Tây Đức! Kẻ ngăn mọi ước mơ của người Pháp và của Michel Platini


Phong độ của Platini sa sút rõ rệt sau 1 World Cup đắng cay, trong mùa bóng 86-87, vua phá lướI Serie A ngày nào chỉ ghi được vỏn vẹn 2 bàn thắng. Không muốn cho ngườI hâm mộ phảI chứng kiến 1 “Michel tàn tạ”, Platini quýêt định treo giày ở tuổI 32. “ Tôi không còn năng lực nữa” ông tuyên bố sau trận đấu cuốI cùng trước Brescia” Tôi đã thi đấu chuyên nghiệp 15 năm qua, đã trảI qua những chấn thương. Tôi yêu những bàn thắng, nhưng tuổI tác giờ đây không còn cho phép tôi thi đấu như những chàng trai trẻ nữa rồI”. Ngày 29-4-1987, Platini thi đấu trận cuốI cùng trong màu áo tuyển quốc gia, gặp Iceland.

1 năm sau khi từ giã bóng đá, Platini trở thành HLV của tuyển Pháp. TạI vòng loạI EURO 92, Platini dẫn dắt độI tuyển toàn thắng tất cả các trận( Lần đầu tiên và duy nhất đến nay 1 độI bóng toàn thắng trong vòng loạI EURO). Tuy nhiên, khi vào đến vòng chung kết ở Thụy Điển, Pháp lạI thi đấu tệ hạI và bị loạI ngay vòng đầu. Platini từ chức sau đó.

Từ năm 1992 đến 1998, Platini là đồng chủ tịch ủy ban tổ chức World Cup 1998. Năm 1995, ông được bầu làm thành viên ban chỉ đạo Liên đoàn bóng đá Pháp, từ năm 1998 là Giám Đốc Thể Thao, cố vấn đặc biệt cho chủ tịch FIFA. Và hiện nay là chủ tịch Liên đoàn bóng đá châu Âu UEFA

Để kết lại bài có thể lấy câu phát biểu của ông Michel Platini khi nhậm chức chủ tịch UEFA. "Bóng đá là một trò chơi trước khi là một món hàng. Là một môn thể thao trước khi là một thị trường, một màn trình diễn trước khi là công việc. Bóng đá là một kho báu, một trò chơi đơn giản và phổ biến mà tất cả mọi trẻ em trên thế giới đều muốn chơi. Tôi đã chuẩn bị để bảo vệ và bảo tồn kho báu này".


________________________________________
 
 


CTBer
*




Đánh giá: +12/-3
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 40
« Reply #9 on: August 09, 2009, 01:01:21 am »



Post Merge: August 09, 2009, 01:02:39 am
Lionel Andrés Messi (24 tháng 6 năm 1987 tại Rosario) là cầu thủ bóng đá người Argentina. Messi hiện chơi cho câu lạc bộ FC Barcelona ở vị trí tiền đạo cánh phải. Anh được ví như là "Truyền nhân của Diego Maradona - Messidona" và chính Maradona cũng thừa nhận Messi là truyền nhân của mình
Sự nghiệp
Lionel Andres Messi bắt đầu chơi bóng từ khi 5 tuổi cho đội Grandoli . Sau ba năm anh được chuyển lên đội trẻ Newell's Old Boys, và ở đó anh đã được chơi ở đội hình một khi mới 12 tuổi. Năm 13 tuổi Messi cùng gia đình chuyển đến ở Barcelona mong thoát khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng tại quê nhà. Trong một lần chơi thử tại La Massia (Nam Tây Ban Nha) anh đã lọt vào mắt xanh các tuyển trạch viên CLB FC Barcelona. Từ năm 2000 anh được chơi ở đội hình B Barca. Ở trận đầu tiên anh đã ghi 3 bàn và kết thúc mùa giải đó với 35 bàn trong 30 trận.

Tại Thế vận hội Mùa hè 2004 Messi đã dẫn dắt đội nhà Argentina đến chức vô địch một cách thuyết phục.

Kể từ mùa bóng 2004/05 anh được chơi cho đội hình một CLB FC Barcelona và đã đi vào lịch sử CLB với thành tích là cầu thủ ghi bàn trẻ tuổi nhất. Trong mùa giải đầu tiên chơi tại La Liga anh đã ghi tổng cộng 7 bàn. Ngày 4 tháng 8 năm 2005 Lionel Messi tổ chức ăn mừng kỷ niệm ngày chơi trận đầu tiên cho đội tuyển bóng đá quốc gia Argentina. Đối thủ của anh khi đó là đội tuyển bóng đá quốc gia Hungary, đội bóng mà cũng chính Diego Maradona đã đối đầu trong lần kỷ niệm sự nghiệp chơi bóng của mình.

Tại giải vô địch bóng đá trẻ thế giới 2005 anh đã ghi tổng cộng 6 bàn, qua đó đoạt luôn danh hiệu vua phá lưới và cầu thủ xuất sắc nhất giải. Các bàn thắng quyết định của anh trong các trận vòng loại, 1/16, tứ kết và sau đó vượt qua được đại kình địch Brasil (2:1) trong trận bán kết đã giúp đội nhà giành quyền vào chung kết. Trong trận này Argentina cũng hạ nốt Nigeria 2:1, đội bóng cực mạnh khi đó, sau loạt đấu khi được hưởng tới 2 quả phạt đền.

Tháng 6 năm 2005 anh đã gia hạn hợp đồng chơi cho FC Barcelona tới tận năm 2010. Số tiền hủy hợp đồng sẽ lên đến 150 triệu Euro. Tháng 9 năm 2005 anh chính thức nhận quốc tịch Tây Ban Nha mà do đó anh sẽ không bị tính vào số cầu thủ ngoài EU nữa.

Messi được trao giải quả bóng bạc thế giới trong 2 năm liên tiếp 2007, 2008. Năm 2009 đánh dấu sự thành công vượt trội của anh khi đóng vai trò quan trọng trong đội hình Barca, đưa đội bóng dành cú ăn 3 đầu tiên trong lịch sử (vô địch La Liga, Cúp Nhà Vua và Champion League). Anh cũng là vua phá lưới Champion League với 8 bàn thắng ghi được, đặc biệt là pha đánh đầu nâng tỉ số lên 2-0 trong trận chung kết Champion League với Manchester United.


[sửa] Sự nghiệp quốc tế
Tháng 6/2004, Messi lần đầu được gọi vào đội U-20 Argentina thi đấu giao hữu với U-20 Paraguay. Năm 2005, anh là nhân tố quan trọng đóng góp vào chức vô địch của U-20 Argentina tại Giải vô địch U-20 thế giới tổ chức tại Hà Lan. Tại đây, anh đã đoạt được cả danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải và vua phá lưới.

Tháng 4/2005, Messi được HLV José Pekerman gọi vào đội tuyển quốc gia Argentina lần đầu tiên. Anh có trận đấu ra mắt màu áo đội tuyển vào ngày 17 tháng 8 gặp Hungary khi mới 18 tuổi và 54 ngày, nhưng đó là kỉ niệm đáng quên với anh. Vào sân thay người ở phút thứ 63, anh đã phải nhận thẻ đỏ từ trọng tài Markus Merk ngay sau đó 40 giây, vì ông cho rằng Messi đã thúc củi trỏ hậu vệ Vilmos Vanczák, người đã kéo áo anh. Quyết định này đã gây ra tranh cãi và thậm chí Maradona còn cho rằng đây là quyết định đã được sắp xếp trước nhằm phá hỏng màn ra mắt của Messi.[3][4] Messi xuất hiện lần đầu trong đội hình chính thức vào ngày 3 tháng 9, trong trận Argentina thua Paraguay 0-1 trên sân khách, tại khuôn khổ vòng loại World Cup 2006.[5] Trước trận đấy, Messi đã nói: "Đây có thể coi là trận đấu đầu tiên. Trận đấu đầu tiên trước diễn ra hơi ngắn.[6]





[sửa] Danh hiệu
■Vô địchOlympic: 2008
■Vô địch U-20 thế giới: 2005
■Vô địch Tây Ban Nha: 2005, 2006, 2009
■Siêu cúp Tây Ban Nha: 2005, 2006
■Cúp Nhà vua Tây Ban Nha: 2009
■Copa Carranza: 2005
■UEFA Champions League: 2006, 2009

[sửa] Đội bóng đã và đang thi đấu
■FC Barcelona (đội hình B) (2000-2004)
■FC Barcelona (đội hình A) (2004-nay)

[sửa] Thành tích thi đấu
CLB Mùa giải League Cup[7] Europe[8] Tổng cộng
Số trận Bàn thắng Đường chuyền Số trận Bàn thắng Đường chuyền Số trận Bàn thắng Đường chuyền Số trận Bàn thắng Đường chuyền
FC Barcelona 2004-05 7 1 0 1 0 0 1 0 0 9 1 0
2005-06 17 6 3 2 1 0 6 1 1 25 8 4
2006-07 26 14 2 4 2 1 6 1 0 36 17 3
2007-08 28 10 12 3 0 0 9 6 1 40 16 13
2008-09 19 16 10 6 4 0 5 9 3 30 25 13
Tổng 97 47 27 16 7 1 27 17 5 144 72 33


[sửa] Giải thưởng
■U-20 Thế giới: 2005 (Cầu thủ xuất sắc nhất và Vua phá lưới)
■Giải thưởng Tuttosport cầu thủ U-21 số 1 của năm 2005
■Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất 2006
■Cầu thủ xuất sắc nhất Argentina: 2005,
■Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất của FIFPro: 2006, 2007, 2008
■Đội hình tiêu biểu của FIFA: 2008
CTBer cao cấp
*****


♥Sinh là để Spam.Sống là vì Spam.Chết làm ma Spam♥
Yahoo Instant Messenger - toi_la_toi_9x_tb

Đánh giá: +55/-36
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 1174
« Reply #10 on: August 09, 2009, 02:40:24 pm »

 
Chỉ chưa đầy 1 tháng sau sự ra đi của ông Vua nhạc Pop Michael Jackson, thế giới lại tiếp tục mất đi một huyền thoại nữa. Khác với Michael Jackson, cái chết của Sir Bobby Robson là điều đã được báo trước khi ông đã mang trong mình căn bệnh ung thư suốt 17 năm qua. Dù vậy nó vẫn là một cú sốc lớn, bởi chẳng cách đây chưa đầy 1 tuần, ông vẫn còn xuất hiện trong trận đấu giữa các cựu tuyển thủ Anh và cựu tuyển thủ Đức (tái hiện trận bán kết World Cup 1990) – một trận đấu nhằm gây quỹ cho quỹ từ thiện Bobby Robson.

“Hôm nay, chúng tôi vô cùng đau buồn thông báo rằng Sir Bobby Robson đã qua đời sau cuộc chiến dai dẳng và can đảm chống lại căn bệnh ung thư. Ông ra đi trong một buổi sáng yên bình tại nhà riêng (thị trấn County Durham), với vợ và toàn thể gia đình ở cạnh bên. Đám tang của Sir Bobby sẽ được tổ chức theo nghi lễ riêng, và chỉ có những thanh viên trong gia đình tham dự”. Thông điệp được phát đi từ gia đình Sir Bobby Robson tuy rất ngắn ngủi, nhưng lại thực sự là một khoảng lặng vô tận với rất nhiều người hâm mộ túc cầu giáo

Một hiệp sĩ bóng đá

Xét về mặt thành tích, Sir Bobby Robson không phải là một người thu được những thành công quá đặc biệt. Tính ra cả sự nghiệp ông chỉ giành được 14 chức VĐ lớn nhỏ, và trong đó cũng không hề có những danh hiệu cao quý nhất như chức VĐ World Cup, Euro hay Champions League (thành tích tốt nhất của ông ở 1 giải đấu lớn là giúp ĐT Anh vào bán kết World Cup 1990). Thậm chí Sir Bobby Robson còn chưa 1 lần giành chức VĐ giải VĐQG Anh – quê hương của ông. Thế nhưng với phần lớn HLV cũng như những cầu thủ ông vẫn là một huyền thoại chẳng cần bàn cãi.


Sir Bobby Robson luôn theo đuổi lối đá tấn công đẹp mắt

“Trong 23 năm làm việc tại Anh, không ai khiến tôi khâm phục như Bobby Robson. Đó không những là 1 nhân cách lớn, 1 tượng đài của bóng đá mà còn là 1 người bạn rất tuyệt vời, 1 người luôn hết lòng với công việc”. Đó là những lời tâm sự của Sir Alex Ferguson về ông bạn già xấu số.

“Thật khó để chấp nhận rằng một ai đó không còn nữa, nhưng Bobby Robson là bất tử bởi vì ông ấy đã khắc vào tim mỗi người những điều tuyệt vời chỉ có ở ông ấy. Một HLV vĩ đại, nhưng trên tất cả ông ấy còn là một con người vĩ đại”. Ngay cả một Mourinho nổi tiếng kiêu căng cũng phải “cúi mình” trước Sir Bobby.

Trong khi đó cựu thủ môn Ray Clemence thì thừa nhận “Đây chính là ngày buồn của bóng đá thế giới và sau Sir Alf Ramsey, nước Anh đã mất đi vị HLV vĩ đại nhất của mình”

Ngoài những cái tên kể trên, từ chủ tịch FIFA S.Blatter cho đến thủ tướng Anh Gordon Brown, cũng như các quan chức và cầu thủ bóng đá cũng đều đã bày tỏ sự tiếc thương vô hạn với sự ra đi mãi mãi của Sir Bobby Robson.

Như đã nói ở trên, HLV Robson không quá nổi bật về mặt thành tích, vậy tại sao ông được đánh giá cao như vậy? Rất đơn giản, bởi Sir Bobby Robson gần như là một người sinh ra vì bóng đá.

Trong 76 năm cuộc đời của ông thì 57 năm ông gắn bó với bóng đá đỉnh cao (còn nếu tính là những hoạt động liên quan đến bóng đá nói chung thì con số này phải trên dưới 60). Hơn nữa, nếu có ai đó phải 17 năm liền chiến đấu với căn bệnh ung thư hiểm nghèo mà vẫn trọn vẹn với tình yêu bóng tròn thì có lẽ đó cũng chỉ có thể là Sir Bobby Robson.

Chính nhờ những đóng góp không ngừng nghỉ ấy, mà năm 2002 ông đã được Nữ hoàng phong tặng tước hiệp sĩ đế chế Anh một cách hoàn toàn xứng đáng. Ngoài ra, Sir Bobby Robson còn được nhận giải thưởng cống hiến của UEFA.

 
Sir Bobby Robson VĐ Cúp C2 Châu Âu cùng Barcelona

Cả sự nghiệp của mình, HLV Robson là người tôn sùng lối đá tấn công, thêu hoa dệt gấm. Những đội bóng dưới bàn tay nhào nặn của ông đều theo đuổi lối đá đẹp mắt, lấy tấn công làm phòng thủ. Ông giống như chàng hiệp sĩ Don Quixote trong tiểu thuyết, một đời du mục theo đuổi đam mê cháy bỏng của mình. Có lẽ cũng vì theo đuổi đam mê đến tận cùng (nhất là trong giai đoạn lối chơi thực dụng ngày càng được đề cao), mà ông cũng giống như chàng Don Quixote phải chiến đấu với chiếc cối xay gió, luôn lĩnh phần thua thiệt, để rồi không thể giành nhiều chiến tích trong sự nghiệp. Thế nhưng đổi lại ông là người luôn giành được trọn tình cảm của các CĐV.

Không những thế, Sir Bobby Robson còn là người nổi tiếng với những phương pháp huấn luyện đặc biệt. Chính người đặc biệt Mourinho trước đây đã từng phải thừa nhận thành công mà ông có hiện nay có dấu ấn rất lớn từ những gì Mourinho học được từ thời làm trợ lí ngôn ngữ cho Robson tại Barca.

Người ngoài hành tinh, Ronaldo dù chỉ chơi 1 mùa bóng duy nhất dưới sự dìu dắt của Bobby Robson (Barca 1997) nhưng cũng đã  khẳng định như đinh đóng cột: “Tôi chẳng có gì phải nghi ngờ, Bobby Robson là một trong những HLV vĩ đại nhất thế giới”.

Một nhân cách lớn

Một Sir Bobby Robson với tư cách là hiệp sĩ đã vĩ đại, song một Sir Bobby Robsson bên ngoài sân cỏ còn đáng quý hơn nhiều. Ông bị phát hiện mắc ung thư ruột từ năm 1992. Cứ thế căn bệnh quái ác này di cư ra khắp cơ thể của Sir Bobby Robson từ phổi đến não. Đến năm 2007, tính tổng cộng ông đã có tới 5 lần bị chuẩn đoán ung thư khác nhau.


BHL và các cầu thủ Newcastle mặc niệm Sir Bobby Robson

Không giống người khác thường chạy chữa bằng mọi giá trong giai đoạn này, với những hiểu biết về căn bệnh này, Bobby Robson hiểu là mình gần như không còn cơ hội sống sót. Vì thế, thay vì tiêu phí những ngày cuối đời trong bệnh viện, ông đã quyết định dồn chút sức tàn để giúp những người đồng cảnh ngộ. 25/3/2008 ông cho thành lập quỹ từ thiện Sir Bobby Robson với mục tiêu hỗ trợ phát hiện sớm và điều trị ung thư, bên cạnh đó quỹ này còn tài trợ cho những chương trình nghiên cứu tìm cách điều trị ung thư. Ý tưởng này được đưa ra ngay sau khi Sir Bobby Robson được một bác sĩ cho biết bệnh viện đang muốn nghiên cứu điều trị ung thư nhưng lại không có tiền.

Những ngày tháng cuối đời là khoảng thời gian Sir Bobby Robson cố gắng chu du khắp nơi nhằm gây quỹ cho quỹ từ thiện của mình. Sự kiện bóng đá cuối cùng mà ông tham gia (cuộc tái đấu giữa ĐT Anh và ĐT Đức ở Bán kết World Cup 1990) cũng là một hoạt động gây quỹ cho Quỹ Sir Bobby Robson.

Sir Bobby Robson đã mãi mãi ra đi. Nhưng chắc chắn ngoài tư cách là một hiệp sĩ bóng đá, người ta sẽ còn nhớ đến ông như một nhân cách lớn, một con người đã quên đi nỗi đau thể xác của mình để giúp đỡ đồng loại!

Vài nét về cuộc đời và sự nghiệp của huyền thoại Bobby Robson:
 
- Hiệp sỹ Bobby Robson (sinh ngày 18 tháng 2 năm 1933 tại Sacriston, Anh –  mất ngày 31 tháng 7 năm 2009)
 
- Các câu lạc bộ Bobby từng khoác áo:
 
1950–1956: Fulham
 
1956–1962: West Bromwich Albion
 
1962–1967: Fulham
 
1967–1968: Vancouver Royals
 
Bobby khoác áo tuyển Anh từ 1957-1962 với 20 lần ra sân và ghi được 4 bàn thắng.
 
- Huấn luyện viên tuyển Anh (1982–1990),  Cộng hòa Ireland (2006–2007, Cố vấn đặc biệt) và các CLB:
 
1968 Fulham
 
1969–1982 Ipswich Town
1990–1992 PSV Eindhoven

1992–1994 Sporting Lisbon

1994–1996 FC Porto

1996–1997 FC Barcelona

1998–1999 PSV Eindhoven

1999–2004 Newcastle United

- Các danh hiệu đạt được:
 
Cúp các câu lạc bộ đoạt cúp bóng đá quốc gia châu Âu: 1 lần
Cúp UEFA: 1 lần

Vô địch bóng đá Hà Lan: 2 lần

Vô địch bóng đá Bồ Đào Nha: 2 lần

Cúp bóng đá Bồ Đào Nha: 1 lần

Cúp bóng đá Tây Ban Nha: 1 lần

Cúp bóng đá Anh: 1 lần
CTBer
*

Yahoo Instant Messenger - bacho_d0ngxeth0_dichat_10@yahoo.

Đánh giá: +0/-0
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 10
« Reply #11 on: October 14, 2009, 03:09:06 pm »

Diego Maradona
Diego Armando Maradona (sinh 30 tháng 10 năm 1960 tại Buenos Aires) là cựu cầu thủ bóng đá Argentina. Ông từng tham dự 4 World Cup bóng đá và nhận được danh hiệu cao quý, trong đó có danh hiệu Cầu thủ của thế kỉ do khán giả trên mạng bình chọn (danh hiệu do FIFA bình chọn thuộc về Pelé)[1] và xếp thứ 2 trong Danh sách 100 cầu thủ hay nhất thế giới thế kỷ 20 của World Soccer.

Maradona giành được nhiều danh hiệu với Boca Juniors, F.C. Barcelona và SSC Napoli trong sự nghiệp của mình. Ông khoác áo đội tuyển quốc gia Argentina 91 lần và ghi được 34 bàn thắng, tham dự 4 World Cup, dẫn dắt đội tuyển Argentina vô địch World Cup 1986, và giành luôn danh hiệu "Cầu thủ xuất sắc nhất" ở giải đấu này. Bàn thắng thứ hai trong trận gặp Anh ở giải đấu đó, một pha dẫn bóng đến 60 mét, lừa qua 6 cầu thủ Anh, được coi là Bàn thắng của thế kỉ hoặc ở Argentina là El barrilete cósmico (tiếng Tây Ban Nha).

Ngoài tài năng bóng đá, Maradona còn nổi tiếng vì phong cách chơi thiếu Fairplay của mình. Ông từng ghi bàn bằng tay trong trận tứ kết World Cup 1986 và hơn nữa, sử dụng chất kích thích: bị treo giò 15 tháng năm 1991 sau khi thử nghiệm có kết quả dương tính với cocaine ở Ý, một lần treo giò nữa với ephedrine trong giải World Cup 1994 ở Mỹ (bị cấm thi đấu quốc tế vĩnh viễn
Chưa đến mức "thánh nhân đãi kẻ khù khờ", nhưng trong cuộc đời, Maradona từng không ít lần được quý nhân phù trợ hoặc ra tay cứu giúp. Thuở chập chững biết đi và cùng đại gia đình sống trong một khu ổ chuột ở Buenos Aires, Maradona một lần ngã vào một hồ nước bẩn trong đêm tối. Lần ấy, thiên tài bóng đá thoát chết nhờ được người chú Cirilo phát hiện và giải cứu kịp thời.

Tại World Cup 1986, ngoài những khoảnh khắc thăng hoa, Maradona cũng phải nhờ đến "Bàn Tay của Chúa" để ghi một bàn, trong trận thắng tuyển Anh 2-1 ở tứ kết. Khi ông chìm vào nghiện ngập, bị chứng cuồng ăn và trọng lượng tăng khủng khiếp sau khi giải nghệ, Maradona được lãnh tụ Fidel Castro mời sang Cuba để cai nghiện, chạy chữa. Năm 2007, phép nhiệm màu cũng được cho là đã xảy ra và cứu Maradona thoát chết vì căn bệnh xơ gan, hệ lụy từ tật nghiện rượu.

 
Maradona luôn tin tưởng ông được phù trợ để vượt qua những thời khắc hiểm nghèo nhất. Ảnh: Reuters.

Mới đây nhất, khi tuyển Argentina của ông tưởng chừng bị Peru cầm hòa và rơi vào sát cửa tử ở vòng loại World Cup 2010, Maradona lại được cứu vớt. Giải cứu ông lần này là chân sút nổi tiếng vô duyên với ĐTQG và đã qua thời đỉnh cao từ rất lâu - Martin Palermo. Bàn thắng ở phút 93 của tiền đạo 35 tuổi này giữ cả 3 điểm ở lại sân Monumental, kéo Maradona khỏi trạng thái căng thẳng, sợ hãi, và tạm đẩy lùi nguy cơ ông phải rời ghế HLV trưởng.

"Phép màu từ Thánh Palermo đã xuất hiện để tiếp thêm sức sống, để Argentina vượt qua vòng loại World Cup", Maradona hỷ hả sau trận thắng Peru, và không quên nhấn mạnh về việc ông luôn được Đấng tối cao phù hộ: "Chúa hôm nay đã có mặt ở sân Monumental và đem lại vận may cho tôi". Tuy nhiên, với phần lớn người hâm mộ Argentina và số đông CĐV trung lập, phát biểu ấy của Maradona và 3 điểm trước Peru hệt như một thứ socola ngọt ngào nhưng vẫn có lẫn vị đắng chát.

Ngọt ngào vì nhờ thắng lợi may mắn trước Peru, cơ hội dự World Cup 2010 bằng cửa chính lại rộng mở trước mắt tuyển Argentina, và nguy cơ Messi - siêu sao sáng giá nhất bóng đá thế giới hiện nay phải làm khán giả trong ngày hội lớn tại Nam Phi hè tới tạm thời được đẩy lùi. Nhưng cay đắng vì thắng Peru cũng có nghĩa là Maradona vẫn sẽ tại vị và các CĐV tiếp tục phải chịu đựng một con người đồng bóng, thay đổi liên tục như ông ngồi trên ghế HLV trưởng tuyển Argentina trong trận sống còn với Uruguay tối 14/10, và xa hơn, có thể cả trong chiến dịch World Cup 2010 hè tới.

Về lý thuyết, trận thắng Peru vừa qua khiến cơ hội vào thẳng World Cup 2010 của thầy trò Maradona sáng hơn hẳn. Một thắng lợi nữa trên sân Centenario, Montevideo tối nay (5h sáng thứ năm Hà Nội) đương nhiên là điều kiện lý tưởng nhất để Argentina theo chân Brazil, Paraguay và Chile sang Nam Phi. Ngay cả một trận hòa với Uruguay cũng đủ giúp họ làm được điều đó, bởi khả năng đối thủ cạnh tranh trực tiếp Ecuador thắng Chile với cách biệt tối thiểu 6 bàn là rất khó thành hiện thực.

Nhưng liệu thầy trò Maradona có tận dụng được thời cơ hay không thì lại không ai dám chắc. Thói quen ưa thay đổi của "Cậu bé vàng" được cho là một nguyên nhân lớn đẩy tuyển Argentina vào thế đi trên dây như hiện nay. Cách lên đội hình và thay đổi sau từng trận đấu (cho 36 cầu thủ ra sân trong 7 trận vòng loại World Cup 2010 ông làm HLV trưởng) tạo cảm giác rằng yếu tố ổn định, logic và phong độ của các cầu thủ là thứ gì đó xa xỉ, bởi Maradona chỉ tin vào cảm giác của chính ông.

Quyết định dùng Palermo từ đầu hiệp hai trận gặp Peru với lời nhắn "Hãy vào sân và giải quyết vấn đề" là ví dụ cho niềm tin cảm tính của Maradona. Có lẽ khi đó ông nghĩ rằng tiền đạo này sẽ tái hiện được điều khó tin như khi đánh đầu ghi bàn từ 40 mét cho Boca Juniors mới đây. Và bàn thắng cứu rỗi của Palermo trước Peru nhiều khả năng sẽ dẫn Maradona tới một sự thay đổi nặng cảm tính nữa trước Uruguay. Theo đó, Higuain, tân binh đã chơi rất hay và mở tỷ số vào lưới Peru, sẽ nhường suất đá chính cạnh Messi cho Palermo.

Tương tự, Aimar, người giữ vai hộ công trong sơ đồ 4-3-1-2 và có đường chuyền quyết định, giúp Higuain mở tỷ số trận Peru, có thể sẽ mất chỗ vào tay Juan Veron, cầu thủ vừa hết án treo giò nhưng đã chơi tệ hại trong hai trận thua Brazil rồi Paraguay. Các buổi tập gần đây của tuyển Argentina cũng cho thấy nhiều khả năng Di Maria, cầu thủ chạy cánh trái được xem như điểm sáng nhất của Argentina trong hiệp một trận thắng Peru, sẽ mất suất đá chính vào tay Brana hoặc Bolatti, hai cầu thủ vô danh mà Maradona kiên quyết triệu tập. Hàng thủ cũng có một loạt xáo trộn mà đáng chú ý nhất là việc Jonas Gutierez, người đá hậu vệ phải trước Peru nhưng có sở trường là tiền vệ trái, sẽ được kéo lên đá tiền vệ phải, nhường chỗ cho Otamendi. Những thay đổi này gần như chắc chắn sẽ kéo theo việc sơ đồ 4-3-1-2 bị Maradona bỏ qua, để Argentina trở lại đá 4-4-2.

Trước Peru, Maradona cũng thay đến 7 vị trí so với trận gần nhất thua Paraguay và chiến thắng có phần may mắn. Vì thế, trước Uruguay, Maradona chẳng ngại gì mà không làm điều tương tự. Nhưng liệu mọi việc có xảy ra như Maradona tin tưởng và chờ đợi hay không thì chưa ai biết. Điều mà tất cả biết chắc vào lúc này chỉ là sự thật giản đơn: Uruguay có lợi thế sân nhà, vẫn còn hy vọng tranh chấp vé trực tiếp dự World Cup 2010 và vì thế, sẽ đá hết mình để đánh bại Argentina, chứ không phải kiểu thắng thì tốt mà thua cũng chẳng sao như cách một Peru đã bị loại thể hiện trên sân Monumental hôm 10/10.

CTBer
*


***___ sir_alex_ferguson___***
Yahoo Instant Messenger - xươngrồng
Email
Đánh giá: +3/-1
Offline Offline
Gender: Male
Posts: 65
« Reply #12 on: November 13, 2009, 05:45:53 pm »

kaka :) :)

Ngày sinh:
22/04/1982

Nơi sinh:
Brasilia, Brazil

Quốc tịch
Brazil


Tên thật:
Ricardo Izecson dos Santos Leite
Cao / nặng: 1.83m / 74kg

Vị trí: Tiền vệ tấn công/Tiền đạo (trung tâm, phải)

CLB:
Sao Paulo > (2003 - 8.5 triệu Euro) Milan
Thành tích:
World Cup (2002)
Confederations Cup (2005)
Siêu cúp Châu Âu(2003)
Serie A (2004)
Siêu cúp Ý (2004)
Cầu thủ hay nhất giải Brazil (2002)
Tiền vệ xuất sắc nhất Champions League (2005)
Anh khởi đầu sự nghiệp ở CLB Sao Paulo năm 2001 khi 19 tuổi. Trong năm đầu tiên, anh đã ghi được 12 bàn / 27 trận.Đến mùa giải tiếp theo, anh ghi 10 bàn trên tổn số 22 bàn và được chọn là cầu thủ xuất sắc nhất giải Brazil. Thành tích tuyệt vời của cầu thủ 20 tuổi này đã khiến nhiều CLB Châu Âu bắt đầu cuộc chạy đua để có được anh.

Nếu tính về cái giá 8.5 triệu USD để AC Milan có được cầu thủ tài hoa này thì chỉ là một hạt cát so với lợi ích mà anh đem lại. Chỉ sau chưa đầy một tháng, anh đã dành được vị trí chính thức trong đội hình (vị trí chính thức từ đó đến bây giờ). Trận đấu đầu tiên Kaka trình làng Serie A là ở lần đối đầu với Ancona (trận đó Milan thắng 2-0). Lần đầu tiên chinh chiến ở chiến trường Châu Âu đầy khắc nghiệt, nhưng thành tích mà Kaka để lại thì quả là ấn tượng: 10 bàn / 30 trận, chức vô địch Serie A và luôn cả Siêu cúp Châu Âu.

Vị trí sở trường của Kaka là tiền vệ công chơi ngay sau Andriy Shevchenko. Ở mùa 2004-2005, anh là một cầu thủ không thể thiếu ở AC Milan khi chơi liên tục 36 trận ở Serie A (chỉ nghỉ 2 trận) ghi được 10 bàn thắng và cùng CLB đoạt Siêu cúp Châu Âu. Mùa bóng năm đó là một năm đầy xui xẻo đối với AC Milan khi chỉ về nhì sau Juventus ở Serie A và bị mất chức vô địch Champions League về tay Liverpool trong loạt đá penalty nghẹt thở. Tuy nhiên sau thất bại đó không ai có thể phủ nhận được tài năng của Kaka khi anh được chọn là tiền vệ xuất sắc nhất Champions League.

Kaka là một trong những tiền vệ có khả năng sáng tạo cao. Anh nổi bật với những đường chuyền chính xác và những cú sút chính xác đầy uy lực. Anh được xem là một mẫu tiền vệ lý tưởng bởi ngoài khả năng chơi bóng với cái chân điêu luyện của người Brazil mà anh còn chơi bằng cái đầu đầy tiến chiến thuật của người Châu Âu.


Post Merge: [time]Thứ sáu, 13 Tháng mười một Năm 2009 18:22:07 ICT[/time]


Post Merge: [time]Thứ sáu, 13 Tháng mười một Năm 2009 18:25:04 ICT[/time]
Tiểu sử về Sir Alex Ferguson

--------------------------------------------------------------------------------

Sir Alex Ferguson
Manager, Manchester United


Sir Alex Ferguson , một huấn luyện viên vĩ đại , được sinh ra vào ngày 31 tháng 12 năm 1941 tại Glasgow, Scotland . Ông có ba người con trai : twins, Darren và Jason .
Trong đó , chỉ có một người đi theo sự nghiệp của cha là Darren – đang huấn luyện đội bóng Peterborough United FC.

Giữa năm 1957 và năm 1974 , Sir alex tham gia vào rất nhiều đội bóng [Queen's Park FC (1957-60), St Johnstone FC (1960-64), Dunfermline Athletic FC (1964-67), Rangers FC (1967-69), Falkirk FC (1969-73) và Ayr United FC (1973-74).] . Là một tàu năng , , Sir Alex Ferguson đã hoàn thành 167 điểm mục tiêu trong 327 trang mà ông làm cho nhiều CLB .

Ở tuổi 32 , Sir alex bắt đầu sự nghiệp huấn luyện của mình nhưng chỉ làm như 1 cong việc bán thời gian vào tháng 6/ 1974 phía đông Stirlingshire FC. Đến khi chuyển đén St.Mirren FC , ông mới chính thức bắt đầu sự nghiệp huấn luyện viên của mình . Trong thời gian này , ông đã đào tạo các cầu thủ trẻ và tài năng như Billy Stark, Tony Fitzpatrick, Lex Richardson, Frank McGarvey, Bobby Reid và Peter Weir.

Trong tháng 6/1978 , khi ông tham gia vào Câu lạc bộ Bóng Aberdeen (FC), ông trẻ hơn một vài người cao niên chơi của các đội. Với kĩ năng quản lí , huấn luyên ,sự xuất sắc xây dựng đội ngũ tài năng của Sir alex Ferguson đã giúp các Dons' đội để đi Liên đoàn Bóng của hiệp hội Châu Âu (UEFA) Cup Winners' Cup vào 1982-83 và bảo đảm các siêu Cúp UEFA trong 1983-84. Với người hướng dẫn, các Aberdeen FC bagged các Scotland Bóng Hiệp hội (SFA) Cúp cho 3 mùa liên tiếp, cũng trong thời gian 1981-84 và 1985-86. Sau khi ông hiệu quả đào tạo, các Dons' cũng được thực hiện để tìm nạp Scotland Premier Bộ phận tiêu đề cho 2 mùa liên tiếp, 1983-85 và Scotland League Cup trong 1985-86.

6/11/1986 , Sir alex Ferguson đã được mọi người biết đến khi trở thành nhà huấn luyện của Manchester United . Ông đã giành nhiều cúp như League Cup trong thời gian 1991-92 và Premier League trong 1992-93.. Sir Alex Ferguson đã từng làm việc với các tài năng chơi như Dwight Yorke, Ryan Giggs, Teddy Sheringham, Paul Scholes và ole Gunnar Solskjær và đạt đáng ghi nhớ trong FA Cup cuối cùng chống lại Newcastle United (2-0) trong 1998-99. Tróng đó , The Red Devils tham gia vào các giải Giải Vô Địch Châu Âu và Intercontinental Cup. Dưới sự huấn luyện hiệu quả của Sir Alex Ferguson, Manchester United đoạt Premier League (10 lần), các FA Cup (5 lần), các League Cup hai lần, các FA Charity / Community Shield (8 lần), các Giải Vô Địch Châu Âu hai lần, UEFA Cup Winners' Cup UEFA và Siêu Cúp mỗi một lần.
Ông đã nhận được Commander of the Order of the British Empire (CBE) vào năm 1995 và Knight Cử nhân vào năm 1999. Trong nhận thức của mình vào những thành tựu với Manchester United FC, Sir Alex Ferguson đã được ghi danh vào Tiếng Anh Bóng Hall of Fame năm 2002..

Đang thành công nhất liên minh quản lý, Sir Alex Ferguson đã trở Football Association (FA) Premier League Trưởng của Năm, 8 lần (1993-94, 1995-97, 1998-2000, 2002-03, 2006-08). Năm 1996, ông đã nhận được văn Bóng 'Hiệp hội (FWA) Tribute, giải thưởng của mình cho sự thành công của Red Devils với' đội ngũ. Ông đã nhận được Hiệp hội quản lý League (LMA) quản lý trong năm 1998-99, 2007-08 và LMA Trưởng của thập niên cho những năm 1990. Khi của Red Devils' đi bộ đi với Giải Vô Địch Châu Âu trong 1998-99, các huấn luyện của đội, Sir Alex Ferguson đã được trao Giải Vô Địch Châu Âu quản lý của Năm cho rằng mùa.
đóng góp vào trò chơi của bóng đá, Sir Alex Ferguson đã nhận được một số lượng các giải thưởng trong năm 1999, bao gồm, đài BBC Thể thao nhân của Năm xe, giải thưởng, BBC Thể thao nhân của Năm đội, giải thưởng, Tạp chí Thế giới Bóng đá Coach of the Year, Mussabini, Huy chương, Quốc tế của Liên đoàn Bóng Lịch sử & Thống kê (IFFHS) Câu lạc bộ xe của Năm và Xe khách Onze d'Or of the Year. Sir Alex Ferguson đã được nhận thêm giải thưởng dành cho đội của Năm (2000) và Thể thao BBC nhân của Năm Trọn đời, giải thưởng Thành tựu đạt được trong năm 2001.
Năm 2007 là năm thành công khác nào được nêu ra cho người huấn luyện của Manchester United FC, Sir Alex Ferguson, người đã đi vào để yêu cầu bồi thường Tạp chí Bóng đá Thế giới xe của Năm, các chuyên Footballers' Hiệp hội công, giải thưởng và Onze D'Or của xe Năm. Ferguson biết làm thế nào để tốt nhất của mình ra chơi, cũng giống như Wonga.com biết làm thế nào để người dùng trực tuyến tốt nhất cho vay ngắn hạn tại Vương quốc Anh .
http://www.siralexferguson.net/
Pages: [1] Go Up
  Print  
 

SMF 2.0.2 | SMF © 2011, Simple Machines
Theme designed by CTBers