Tội ác 2: Dung dịch màu xanh hay là cơn Đại hồng thủyNhư đã nói với các bạn. Tôi xin kể tiếp câu chuyện dài kỳ ở chương trước. Câu chuyện về những nhà Làm phim và nhân vật chính - chị H. (nay, tôi xin phép gọi là thị H.)
8h30 phút tối. Đại bản doanh của những Nhà làm phim xôn xao vì một loạt những ý tưởng đang được nêu lên nhằm bố trí "cảnh quay" cho bộ phim sắp chiếu "Đại hồng thủy". Đạo diễn là một tay trông rất ngù ngờ nhưng đôi lúc, hắn nói ra câu nào là chết câu ý. Các diễn viên tham gia trong đoàn làm phim sau khi đã chuẩn bị một số dụng cơ bản, được phân chia nhau từng cảnh quay, góc quay nhất định. Có 3 vị trí quay mà các bạn đã từng ở KTX đều biết: Hành lang tấng (cửa phòng A17 - đại bản doanh của Đoàn làm phim); Phòng A3.10 - nơi đặt tủ điện và cầu dao cho toàn bộ dãy nhà A; Và mái nhà KTX - nơi có tấm lưới sắt được bố Điến khóa rất cẩn thận (tuy nhiên, với đôi bàn tay khéo léo của một kỹ sư Tin học (P. - 12Tin, nó đã được mở ra không mấy khó khăn).
Cảnh 1. Đội quân tinh nhuệ được mở khóa, kéo lên sân thượng của KTX và bày binh bố trận. Dụng cụ mang theo là một cái chậu nhựa xanh, đã pha lẫn nước và mực xanh cửu long (đây là cái tên được dùng cho tiêu đề tội ác này). Dung dịch mực không còn là dung dịch mực, khi nó được pha thêm một số "phế phẩm" mà chúng tôi không tiện nói ở đây. Xin dùng công thức hóa học để trình diễn thành phần composition của dung dịch này (DD = CuS04 + H20 + NH3 + H2S (ở chương trước, chúng ta hẳn vẫn chưa quên sản phẩm H2S bắt nguồn từ đâu. Và tang vật là hai vỏ trứng chứa Canxi ấy đã được tái sử dụng). Sau khi đã hoàn tất thủ tục pha trộn và "đánh màu", đèn tín hiệu bật và các diễn viên ở khu vực hành lang tầng 3 bắt đầu thực hiện vai diễn của mình.
Cảnh 2. "Phụt!". Toàn bộ đèn điện khu A phụt tắt trong sự ngỡ ngàng của BQL và một số thày cô và toàn thể các bạn nam thanh nữ tú ở khu A. Chỉ riêng một số đối tượng thì vẫn bình tĩnh theo dõi diễn biến. "Phạch, phạch, phạch..." tiếng dép của thị H. chạy từ trong phòng ra ngoài hành lang, và leo từng bước cầu thang lên tầng 3 nặng nhọc. THị biết, đây chắc hẳn lại là trò nghịch ngợm của mấy thằng học sinh cuối cấp đây mà. Phải mắng cho chúng một trận mới được. "Đứa nào tắt điện đi đấy! Muốn bị đuổi hả?" Không ai trả lời thị. Tiếng lũ trẻ con lớp 9 lên ôn hè vào lớp 10 vẫn còn đang chòng ghẹo nhau cũng làm giảm đi phần nào âm thanh vang vọng từ giọng nói vốn không được ngọt ngào của thị. œCách! đèn lại sáng trở lại. Những tiếng reo nho nhỏ của bọn trẻ con, không làm thị vui trở lại. Mặt thị vẫn đanh thế, tiếng bước chân vẫn œnhè nhẹ như voi dậm†thế. Không ai để ý đến thị, trừ một vài thằng học sinh lớp 9 nai tơ vẫn tò mò về trò nghịch mà các anh lớp 12 cấm chúng nó báo BQL ấy, và thêm một vài đối tượng trong Đoàn làm phim. Cảnh 2 thế là xong một nửa. Chưa kịp cầm chén nước lên uống thì lại œPhụt!, KTX khu A trở lại tối om như chưa bao giờ tối hơn thế nữa. Mắt thị cũng tối hết lại. Đâu phải chỉ là một lần thị gặp trường hợp này đâu. Nhưng dư âm của vụ Đột kích trong đêm vẫn còn làm mụ ức chế. Bao nỗi tức tối và sự tự ái dâng lên trong lòng thị. Thị nghĩ thầm œchẳng lẽ tao bằng này mà không trị nổi chúng mày?. œPhạch, phạch, phạch… ai cũng biết là tiếng chân của thị đang dậm từng dậm mạnh mẽ trên những bậc cầu thang lát xi măng của khu A. Thị chạy lại khu vực Tủ điện và một lần nữa bật cầu dao trở lại.
Nhưng không may thay, có lẽ, thị thao tác quá nhanh, hoặc do trời xui khiến để tạo điều kiện Thiên thời địa lợi cho Đoàn làm phim, nên thị chỉ giật mình nghe một tiếng œXoẹt!, thị rụt tay trở lại, vừa run, vừa sợ, lại vừa tức tối. Cầu dao hỏng thực sự, hỏng do chính bàn tay của thị, nhưng không, theo thị, đó là lỗi của mấy kẻ đang cố tình trêu tức thị thế kia. Thị ngó qua phòng A310 để tìm kẻ tình nghi, nhưng không thấy. Cuối cùng, thị cũng phải tức tối mà bỏ đi. Vừa xuống tới chân cầu thang, thì hai diễn viên ưu tú nhất trong Đoàn làm phim đã đợi sẵn ở chân cầu thang, ngay trước cửa phòng A17. Đây là hai diễn viên œGạo Cội†của Hollywood. Một trong số đó là thủ phạm T. đã thực hiện trót lọt phi vụ Đột kích trong đêm ở chương trước. Diễn viên còn lại lên tiếng œChị H. ạ!Đứa nào nghịch quá, tắt hết điện làm chúng em không thể học được! Trời thì nóng nữa chứ! Chị có biết ai không ạ! Tiếng gọi œchị H. có lẽ sẽ không to đến như thế, nếu nó không phải là tín hiệu để đòan diễn viên trên sân thượng chuẩn bị tiết mục của mình.
Chưa kịp trả lời, thì œÀo, ào, ào! tiếng nước rơi xối xả, kèm theo là một mùi kinh khủng bốc lên từ cơ thể của thị. Nếu nói là cơn bão Katrina thì cũng không thể có mức độ xoáy và cường độ nước mưa lớn đến thế. Thị tức run người, vì giờ đây, trên cơ thể hoành tráng của thị, không những ướt át, hôi thối, bẩn thỉu, mà còn đang bốc hơi vì nóng giận. Hai diễn viên Gạo cội nhanh chân rút về vị trí phòng thủ là phòng mình, không quên buông lên lời phản đối một cách thờ ơ œƠ kìa! Sao đứa nào nghịch thế! Lại bọn lớp 9 đây mà!. Thị không còn nghe thấy tiếng ai nữa, tai thị ù đi, mắt thị mờ mờ và trở nên đỏ sọc. Tay thị run, chân thị cũng run, nhưng thị không thể chậm trễ một giây nào nữa. PHải bắt bằng được bọn chúng. Phen này, thị phải cho chúng biết tay. Chị chạy ra sau chân cầu thang, vớ ngay đựoc một chiếc thang giường mà bọn con gái tầng 1 trong lúc thu dọn đã để sẵn ở đó cho cô Ngọ làm mồi đun bếp. œáº¦m, ầm, ầm…, tiếng chân thị bước trên những bậc cầu thang, không còn chuẩn xác như 2 lần trước, nhưng lại phát ra những âm thanh làm rung chuyển cả khu KTX. Người thị vẫn bốc hơi.
Thị lùng sục từng phòng khắp tầng 3, không một bóng đối tượng khả nghi. Bọn học sinh lớp 9 thì vẫn vui vẻ đùa nhau, và có hơi ngơ ngác hơn khi thấy tay thị cầm một chiếc thang giường và người thị ướt nhem ướt nhẹp. Thị lần ra cái tấm lưới, và dù không có chìa khóa trong tay, và dù thân hình thị không lấy gì làm thon thả lắm, và khoảng hở giữa tấm lưới thép và cái lối lên sân thượng không được rộng rãi lắm, thị vẫn cố lách mình để chui qua. Trong đầu thị đang là những kẻ thù, không đội trời chung, những kẻ mà thị cho là đang ẩn nấp trên cái sân thượng lạnh lẽo này. Thị đã chui qua được, tay thị vẫn lăm lăm cái thang giường, và thị đưa mắt dò khắp mặt sân thượng. Kỳ lạ thay, chỉ có tiếng gió rít, chỉ có những tiếng lá cây từ vườn bạch đàn xào xạc, chỉ có bóng tối và ánh đèn từ quán Café bên cạnh KTX hắt sang. Một cơn gió thổi lại phía thị. Thị rùng mình, vì tức tối, vì xấu hổ, và vì gì nữa, chỉ có thị mới biết. Lúc này, có lẽ, cơ thể đã co lại vài phần vì lạnh. Thị chui xuống tầng 3 từ sân thượng một cách dễ dàng hơn. Không ai hỏi thăm thị một lời. Chỉ có những ánh mắt len lén nhìn thị, như vừa thương hại, vừa sợ, vừa vui mừng vì chúng được nhìn một bà chị không còn mạnh mẽ, không còn to tiếng ,không còn cáu gắt và không còn huyênh hoang nữa.
Thị đi xuống phòng, tay cầm bộ quần áo từ phòng đi ra khu nhà tắm dành cho Cán bộ và GV. Và thị đã khóc. Thị không thể không khóc được. Đây rõ ràng là điều bất công với thị. Thị đã làm gì ai, thị đã nói gì ai, và thị đã gây thù oán với ai? Bao nhiêu hình ảnh những đôi nam thanh nữ tú, dù chính thức hay tạm thời, dù ngoan ngoãn hay hư đốn, dù thân thiện hay lạnh lùng… đều hiện lên trong đầu thị. Nhưng một câu hỏi mà thị vừa đi vừa khóc, vừa nghĩ, vẫn không thể trả lời được. œAi là thủ phạm gây ra trận Đại hồng thủy này?
Lời bình: Lần đàu tiên trong lịch sử bao nhiêm năm làm QL, chưa ai thấy thị nhỏ một giọt nước mắt vì bất kỳ lý do nào. Dù cho việc thị có muộn lấy chồng đi chăng nữa, cũng không thể khiến thị phải khổ sở như lúc ấy. Và biết bao kẻ đã bấm bụng cười thầm, đã khúc khích, đã hỉ hả, đã cười thành tiếng khi phải chứng kiến cái dáng đi tội nghiệp của thị. Và một người như bố Điến, cũng phải lắc đầu ái ngại cho thị. Lịch sử được nghi lại tại KTX trường Chuyên TB, để mỗi khi về tới nơi đây, thị không thể nào quên được cái đêm lạnh lẽo và hôi hám đó. Ôi, thật đúng là¦(Mạn phép edit đôi chút, enter xuống dòng cho bà con đọc cho thông thoáng dễ chịu, bác này viết cứ thành 1 cục dài dằng dặc nhìn ko muốn đọc tí nào, lần sau bác để ý hộ cái
)